Hồng bước chậm vào bãi lau. Lá lau khẽ chạm vào vai áo, như đang chào cô. Vô tình, Hồng dừng lại đúng chỗ ngày xưa Dũng từng đứng. Đất ở chỗ này vẫn hơi dốc như thế và nước sông vẫn chảy. Chỉ có Hồng là khác, không còn là cô gái mười tám tuổi ngày xưa, chỉ biết đỏ mặt khi nghe một câu tỏ tình.




















