Nguyên nhân độc thân
17:51 13/03/2026

Mosher có một công ty rất lớn ở Anh, chuyên sản xuất đồ nội thất, công việc kinh doanh rất phát đạt.

Chuyện nơi cuối thành phố
09:38 10/03/2026

Trong ánh trăng, gã kinh hoàng nhận thấy hình như có một cẳng chân người bê bết máu lẫn trong đám rác đang trút xuống. Tim gã như có ai bóp nghẹt. Chẳng lẽ ở đâu đó họ giết nhau rồi băm xác ra thủ tiêu vào rác? Gã thở dốc. Chẳng lẽ tai nạn xây dựng, tai nạn giao thông đâu đó rồi cứ thế họ gom vào trút bừa xuống đây? Hay thi thể ở bệnh viện lọt ra không ai kiểm soát?

Kẻ cắp xúi quẩy
10:17 09/03/2026

Người ta thường nói: “Một khi bị xúi quẩy, uống nước lạnh thấy ghê răng, đi trên đường chân hay bị vấp”. Lưu Nhị gần đây hay gặp xúi quẩy. Tối hôm qua đánh bạc bị thua hết tiền, hôm nay ở nhà cảm thấy không chịu được thế là Lưu Nhị đi khỏi nhà hướng đến khu tập thể của một nhà máy.

Hoa đào nở trong mưa rơi
10:05 09/03/2026

Đêm nay Phà học xong bài sớm rồi lên giường nằm cạnh bà. Bà ngừng tay thêu khăn rồi ngẩng lên nói rằng thần núi linh thiêng và uy nghiêm đã vạch mặt bọn lâm tặc tham lam và gian ác. Phà không kể cho bà nghe về việc Phà và Pú đã rủ nhau trèo lên núi Bố để đi tìm kho vàng trong câu chuyện cổ. Đó là “bí mật nghiệp vụ” mà Phà và Pú chỉ “công khai” cho các chú Công an xã biết thôi.

Chủ tịch về làng
10:21 08/03/2026

Ông Vương, Chủ tịch thành phố, quyết định thực hiện một chuyến vi hành về lại thị trấn nhỏ nơi mình từng sống thời thơ ấu.

Ăn trộm mèo
10:22 07/03/2026

Nhìn đất nước mạnh giàu, tôi chợt nảy ra ý định “mượn tạm” thứ gì đó cho bằng anh bằng em. Kể ra đám đạo tặc thời nay chẳng còn giống ngày xưa nữa. Chúng chẳng thèm để mắt đến ba thứ vụn vặt. Đến cả một đoàn tàu mà chúng còn làm cho bốc hơi mất tăm tích!

Món tiền mừng tuổi
15:11 02/03/2026

Tối 30 tết, trong bữa cơm tất niên Cục trưởng Cục điện lực Hồ Đông nói với Tiểu Long, đứa con mới 11 tuổi của mình: "Tiểu Long, ngày mai là mùng 1 tết, sẽ có rất nhiều các cô, các chú của cơ quan bố đến nhà ta chúc tết, con nên nhớ rằng con phải ở trong phòng của con xem tivi, nhất thiết không được ra ngoài phòng khách. Nếu có người tìm con, bất kể ai con cũng không được nhận tiền mừng tuổi".

An ủi chuyên nghiệp
15:09 01/03/2026

Ngày mùng ba Tết Nguyên đán, Thôn trưởng Mao Đạt đến thăm em trai là Mao Nhị thì thấy Mao Nhị đang ngồi xổm ở cửa nhà mình trong tình trạng lo lắng bần thần. Khi thấy anh trai đến, Mao Nhị vội vàng nắm lấy tay anh trai nói: "Trong mấy ngày Tết em chơi bời mất hết cả tiền và bây giờ vẫn còn nợ một khoản lớn".

Cỏ lau gọi nắng
09:30 28/02/2026

Hồng bước chậm vào bãi lau. Lá lau khẽ chạm vào vai áo, như đang chào cô. Vô tình, Hồng dừng lại đúng chỗ ngày xưa Dũng từng đứng. Đất ở chỗ này vẫn hơi dốc như thế và nước sông vẫn chảy. Chỉ có Hồng là khác, không còn là cô gái mười tám tuổi ngày xưa, chỉ biết đỏ mặt khi nghe một câu tỏ tình.

Bà lão lợi hại
15:07 27/02/2026

Vì sao hai tên cướp ấy lại chọn đúng một bà lão già khọm như bà Hariman để xuống tay? Phải chăng vì trông bà ấy già cả và ốm yếu, hoặc là bà ấy vừa rời khỏi ngân hàng trước đó ít phút? Hay là chúng thấy bà ấy ôm giữ khư khư trong tay một chiếc ba lô? Cũng có thể là bỗng nhiên bà ấy rời khỏi đại lộ đông đúc, rẽ vào một ngõ hẻm vắng lặng.

Bóng ngựa dưới trăng mờ
14:54 26/02/2026

Đêm ấy đã khuya, ông Chương thấy một vùng ánh sáng chói lóa xuất hiện, gọi mời. Ông ngồi dậy, dắt con ngựa đi như bị sai khiến. Một thảo nguyên mênh mông đẹp như trong cổ tích hiện ra trước mắt. Hình như, đang là buổi sáng, vì ông ngửi thấy mùi nắng mới và có tiếng gió bên tai. Ông vừa đi vừa nghĩ. Con ngựa chợt hí lên rồi tung bờm phi nước đại.

Biển xanh thẳm
10:56 22/02/2026

Thuần là con của biển, lớn lên cùng tiếng sóng và mùi tanh của cá. Biển cả đối với Thuần không chỉ là nguồn mưu sinh, mà là một sinh thể vĩ đại, đầy bí ẩn và cũng đầy hào phóng. Nó cho anh tôm cá, cho anh cuộc sống, nhưng đôi khi cũng nổi giận dữ dội, cướp đi những người thân yêu.

Đêm trên tầng 21
14:43 21/02/2026

Tòa nhà liên cơ 32 tầng hiện lên sẫm đen cuối phố, những ô cửa sáng lác đác như đôi mắt chưa chịu ngủ. Tầng 21 là một vệt sáng trắng - lạnh, đều, như một ý nghĩ không cho cảm xúc chen vào. Tầng 21. Nơi anh đứng. Nơi chữ ký ấy tiếp tục thở. Nơi tôi phải đến nếu muốn biết mình phải giết ai: anh, hay phần còn lại của chính mình.

Bánh ngải chín khi đất thở
13:59 19/02/2026

Gương mặt Sầm sẫm lại trong một nhịp rất nhỏ. Một giọt mồ hôi rịn ra ở thái dương dù trời đang rét. “Già rồi. Lẫn lộn hết cả rồi”. “Thế chuyện cô Tro, cũng chỉ là lẫn lộn thôi?”. Cái tên Tro rơi xuống bãi đất ẩm sau chợ như một hòn đá. Sầm không cười nữa. Hàm siết lại. Bàn tay nắm rồi buông. “Đã hai chục năm. Chết cũng không để cho yên à? Xới lên để làm gì?”. “Để ngủ!”, bà nói nhỏ nhưng cương quyết.

Và họ gọi đó là mùa Xuân
14:14 17/02/2026

Trong nắng nhẹ, Đạt có dịp nhìn rõ hơn mái tóc đen óng thả trên đôi vai mềm của Thơ, thấy một chút gió thoảng cuốn theo tà váy ôm lấy đôi chân nhỏ xinh của nàng. Và, cả nụ cười ấy nữa. Nụ cười vẫn có trong giấc mơ hằng đêm khiến Đạt như khô cạn trong khao khát. Đạt cứ đứng ngây ra như thế ngắm nhìn Thơ của anh. Thơ dẫn anh đi theo lối nhỏ về bản. Đạt không nhớ mình đã bước đi như thế nào, lối vào bản Hoa mơ màng như mộng ảnh.

Sự may mắn giáp Tết của ông chủ họ Tiền
09:55 13/02/2026

Ông chủ họ Tiền là một người khôn ngoan, chuyên bán buôn thực phẩm, vì quá thông minh nên cái đầu béo đầy trí tuệ của lão đã trở thành một tấm gương sáng khi mới vừa tròn 40 tuổi.

Hãy tự thú đi
09:50 13/02/2026

Ga Trương Thôn là một ga ở vùng núi hẻo lánh, trong ngành đường sắt nó là ga nhỏ xếp vào hạng bốn. Trưởng ga là Vương Đại Bưu và 15 nhân viên. Ở đây cách xa thành phố, tuy nhiên mỗi ngày cũng có hơn chục chuyến tàu kéo còi "u, u" chạy qua nhưng chỉ có một đôi tàu khách chậm dừng lại vài phút để cho hành khách lên xuống.