Trong nắng nhẹ, Đạt có dịp nhìn rõ hơn mái tóc đen óng thả trên đôi vai mềm của Thơ, thấy một chút gió thoảng cuốn theo tà váy ôm lấy đôi chân nhỏ xinh của nàng. Và, cả nụ cười ấy nữa. Nụ cười vẫn có trong giấc mơ hằng đêm khiến Đạt như khô cạn trong khao khát. Đạt cứ đứng ngây ra như thế ngắm nhìn Thơ của anh. Thơ dẫn anh đi theo lối nhỏ về bản. Đạt không nhớ mình đã bước đi như thế nào, lối vào bản Hoa mơ màng như mộng ảnh.




















