Đời người có mấy lần vui
09:51 22/03/2026

Nhà bố Vũ ở một thị tứ tương đối nhộn nhịp. Vì thế, vừa qua rằm tháng chạp đã thấy mai, đào, quất bày bán rực rỡ cả mấy cung đường lớn nhỏ. Trời khá rét. Mưa bụi lay phay, đủ đọng trên những cánh hoa làn sương mỏng nhẹ, tựa khói. Trong nỗi hân hoan chưa hết phần choáng váng, Vũ vững lòng hơn khi thấy nhà bố bày biện mai, quất rực rỡ để đón mình.

Tôi muốn được chết
17:40 13/03/2026

Căn biệt thự với những khóm hoa rực rỡ này khác xa so với những gì Cảnh sát trưởng Miron hình dung trước đó, và ngay cả cô chủ nhà cũng là một biến số nằm ngoài dự tính. Cô Chalon, chừng bốn mươi tuổi, trông chẳng có vẻ gì là thuộc về thế giới tội phạm. Cô không phải là một nữ hoàng Cleopatra đầy quyền uy, cũng chẳng phải một mụ phù thủy nham hiểm.

Vọng mãi những lời ca
14:07 12/03/2026

Người mẹ già ngồi bên nấm mộ đứa con mình đợi những nén nhang đang cháy dở. Nhưng rồi những nén nhang đã tàn từ lâu mà mẹ vẫn còn ngồi đó. Bên tai mẹ văng vẳng như có tiếng hát hòa trong tiếng đàn. Mẹ nhận ra đó là tiếng hát, tiếng đàn của con trai mẹ. Những bài ca quen thuộc như thế anh đã mang theo vào chiến trường.

Hương bưởi
12:59 12/03/2026

Đã mười năm qua kể từ ngày cưới, chưa năm nào Chiến có mặt ở nhà cùng vợ con đủ ba ngày tết. Hầu như tết nào anh cũng phải trực hoặc đi công tác đột xuất. Chủ nhật vừa rồi Chiến báo tin cho vợ, anh được cấp trên “hứa” cho về nghỉ tết những năm ngày, từ trưa ba mươi. Lần đầu tiên sẽ được sum họp gia đình trọn vẹn một cái tết, Diệu Thúy phấn khởi lắm...

Chuyện nơi cuối thành phố
09:38 10/03/2026

Trong ánh trăng, gã kinh hoàng nhận thấy hình như có một cẳng chân người bê bết máu lẫn trong đám rác đang trút xuống. Tim gã như có ai bóp nghẹt. Chẳng lẽ ở đâu đó họ giết nhau rồi băm xác ra thủ tiêu vào rác? Gã thở dốc. Chẳng lẽ tai nạn xây dựng, tai nạn giao thông đâu đó rồi cứ thế họ gom vào trút bừa xuống đây? Hay thi thể ở bệnh viện lọt ra không ai kiểm soát?

Kẻ cắp xúi quẩy
10:17 09/03/2026

Người ta thường nói: “Một khi bị xúi quẩy, uống nước lạnh thấy ghê răng, đi trên đường chân hay bị vấp”. Lưu Nhị gần đây hay gặp xúi quẩy. Tối hôm qua đánh bạc bị thua hết tiền, hôm nay ở nhà cảm thấy không chịu được thế là Lưu Nhị đi khỏi nhà hướng đến khu tập thể của một nhà máy.

Hoa đào nở trong mưa rơi
10:05 09/03/2026

Đêm nay Phà học xong bài sớm rồi lên giường nằm cạnh bà. Bà ngừng tay thêu khăn rồi ngẩng lên nói rằng thần núi linh thiêng và uy nghiêm đã vạch mặt bọn lâm tặc tham lam và gian ác. Phà không kể cho bà nghe về việc Phà và Pú đã rủ nhau trèo lên núi Bố để đi tìm kho vàng trong câu chuyện cổ. Đó là “bí mật nghiệp vụ” mà Phà và Pú chỉ “công khai” cho các chú Công an xã biết thôi.

Chủ tịch về làng
10:21 08/03/2026

Ông Vương, Chủ tịch thành phố, quyết định thực hiện một chuyến vi hành về lại thị trấn nhỏ nơi mình từng sống thời thơ ấu.

Ăn trộm mèo
10:22 07/03/2026

Nhìn đất nước mạnh giàu, tôi chợt nảy ra ý định “mượn tạm” thứ gì đó cho bằng anh bằng em. Kể ra đám đạo tặc thời nay chẳng còn giống ngày xưa nữa. Chúng chẳng thèm để mắt đến ba thứ vụn vặt. Đến cả một đoàn tàu mà chúng còn làm cho bốc hơi mất tăm tích!

Món tiền mừng tuổi
15:11 02/03/2026

Tối 30 tết, trong bữa cơm tất niên Cục trưởng Cục điện lực Hồ Đông nói với Tiểu Long, đứa con mới 11 tuổi của mình: "Tiểu Long, ngày mai là mùng 1 tết, sẽ có rất nhiều các cô, các chú của cơ quan bố đến nhà ta chúc tết, con nên nhớ rằng con phải ở trong phòng của con xem tivi, nhất thiết không được ra ngoài phòng khách. Nếu có người tìm con, bất kể ai con cũng không được nhận tiền mừng tuổi".

An ủi chuyên nghiệp
15:09 01/03/2026

Ngày mùng ba Tết Nguyên đán, Thôn trưởng Mao Đạt đến thăm em trai là Mao Nhị thì thấy Mao Nhị đang ngồi xổm ở cửa nhà mình trong tình trạng lo lắng bần thần. Khi thấy anh trai đến, Mao Nhị vội vàng nắm lấy tay anh trai nói: "Trong mấy ngày Tết em chơi bời mất hết cả tiền và bây giờ vẫn còn nợ một khoản lớn".

Cỏ lau gọi nắng
09:30 28/02/2026

Hồng bước chậm vào bãi lau. Lá lau khẽ chạm vào vai áo, như đang chào cô. Vô tình, Hồng dừng lại đúng chỗ ngày xưa Dũng từng đứng. Đất ở chỗ này vẫn hơi dốc như thế và nước sông vẫn chảy. Chỉ có Hồng là khác, không còn là cô gái mười tám tuổi ngày xưa, chỉ biết đỏ mặt khi nghe một câu tỏ tình.

Bà lão lợi hại
15:07 27/02/2026

Vì sao hai tên cướp ấy lại chọn đúng một bà lão già khọm như bà Hariman để xuống tay? Phải chăng vì trông bà ấy già cả và ốm yếu, hoặc là bà ấy vừa rời khỏi ngân hàng trước đó ít phút? Hay là chúng thấy bà ấy ôm giữ khư khư trong tay một chiếc ba lô? Cũng có thể là bỗng nhiên bà ấy rời khỏi đại lộ đông đúc, rẽ vào một ngõ hẻm vắng lặng.

Bóng ngựa dưới trăng mờ
14:54 26/02/2026

Đêm ấy đã khuya, ông Chương thấy một vùng ánh sáng chói lóa xuất hiện, gọi mời. Ông ngồi dậy, dắt con ngựa đi như bị sai khiến. Một thảo nguyên mênh mông đẹp như trong cổ tích hiện ra trước mắt. Hình như, đang là buổi sáng, vì ông ngửi thấy mùi nắng mới và có tiếng gió bên tai. Ông vừa đi vừa nghĩ. Con ngựa chợt hí lên rồi tung bờm phi nước đại.

Biển xanh thẳm
10:56 22/02/2026

Thuần là con của biển, lớn lên cùng tiếng sóng và mùi tanh của cá. Biển cả đối với Thuần không chỉ là nguồn mưu sinh, mà là một sinh thể vĩ đại, đầy bí ẩn và cũng đầy hào phóng. Nó cho anh tôm cá, cho anh cuộc sống, nhưng đôi khi cũng nổi giận dữ dội, cướp đi những người thân yêu.

Đêm trên tầng 21
14:43 21/02/2026

Tòa nhà liên cơ 32 tầng hiện lên sẫm đen cuối phố, những ô cửa sáng lác đác như đôi mắt chưa chịu ngủ. Tầng 21 là một vệt sáng trắng - lạnh, đều, như một ý nghĩ không cho cảm xúc chen vào. Tầng 21. Nơi anh đứng. Nơi chữ ký ấy tiếp tục thở. Nơi tôi phải đến nếu muốn biết mình phải giết ai: anh, hay phần còn lại của chính mình.

Bánh ngải chín khi đất thở
13:59 19/02/2026

Gương mặt Sầm sẫm lại trong một nhịp rất nhỏ. Một giọt mồ hôi rịn ra ở thái dương dù trời đang rét. “Già rồi. Lẫn lộn hết cả rồi”. “Thế chuyện cô Tro, cũng chỉ là lẫn lộn thôi?”. Cái tên Tro rơi xuống bãi đất ẩm sau chợ như một hòn đá. Sầm không cười nữa. Hàm siết lại. Bàn tay nắm rồi buông. “Đã hai chục năm. Chết cũng không để cho yên à? Xới lên để làm gì?”. “Để ngủ!”, bà nói nhỏ nhưng cương quyết.