Tại sao bố không tới?
14:30 03/03/2024

Tổng Giám đốc Tề đang ngồi họp trong phòng, đột nhiên thư ký riêng hớt ha hớt hải, không gõ cửa, xông thẳng vào văn phòng làm việc:

Tóc anh còn xanh lắm
16:05 21/02/2024

Giữa mùa hè oi ả mà đầu tóc như cái nùi giẻ, nóng nực không sao chịu được nên ông Vương quyết định đi cắt tóc.

Việc không có ích
16:04 21/02/2024

Ông bố rất bận nhưng dù có bận đến mấy cũng không quên được việc giáo dục con cái, ai mà chả yêu con của mình. Đứa con cầm quyển truyện đang định xem, người bố nhìn thấy nói: "Không nên xem, bố đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không nên làm những việc không có ích, vì sao con không nghe?". 

Giết người qua điện thoại
16:03 21/02/2024

Tiếng chuông điện thoại reo vang khiến Larry Preston thức giấc. Gã uể oải nhấc người dậy, đi sang phòng bên cạnh, bực bội vớ lấy ống nghe đặt ở bàn làm việc lên áp vào tai. Đầu dây bên kia phát ra âm trầm từ giọng nói của nhân viên tổng đài:

Cói hát
14:48 21/02/2024

Ngoại thương tôi và tôi cũng thương ngoại, có chuyện gì tôi cũng đều kể cho ngoại, chỉ riêng việc tôi hay đến bên mộ mẹ là tôi giấu nhẹm đi. Tôi ngồi bên mộ mẹ cả chiều cho đến khi trời sầm sập tối, lần nào cũng vậy trước khi đứng lên, tôi luôn hỏi mẹ, tại sao mẹ lại bỏ con đi? Chẳng lần nào tôi nhận được câu trả lời ngoài những âm thanh của gió.

Thành phố thức trong kí ức
14:09 21/02/2024

Từ ngày HNa đến, những cơn ác mộng không còn đeo đẳng giấc ngủ của bố tôi. Bố mẹ tôi cưng chiều HNa như nâng niu một đóa dã quỳ. HNa cá tính và sắc sảo hơn tôi tưởng. Ngay từ cuối năm nhất đại học, cô đã yêu một anh chàng sinh viên Khoa Ngoại ngữ khóa trên, điên cuồng và man dại, phóng khoáng và hết mình. Tôi cũng có một mối tình trong veo như một giọt sương mai.

Đời sông
10:57 14/02/2024

Phượng để thằng Công ngủ trên chõng, cô chạy ào ra ngõ đi trong vô định. Vừa hết vụ chiêm, gốc rạ sắc như lưỡi lam cắn vào chân cô hàng ngàn vết cắt. Mặc, Phượng cứ thế lội qua hết thửa ruộng này sang thửa khác. Sông Phù Dung hiện ra trước mắt. Cũng đỏ tựa máu. Phượng ào xuống nước, bơi về phía cồn Ươi. Cái cồn nhỏ um tùm lau sậy giữa sông, nơi người làng vẫn đồn là chốn trú ngụ của những linh hồn người chết đuối.

Đàn chim cuối chân trời
11:12 13/02/2024

Câu chuyện được kể bắt đầu vào buổi trưa một ngày cuối năm, ở "Đăng Đàn quán". Cứ theo lệ như các năm thì lúc này đã gần hết mùa đông nhưng trong quán, mấy cái quạt trần vẫn thi nhau chạy vù vù. Ngoài cửa, chỗ chiếc bàn chắn ngang lối vào, vợ chồng Đăng Đàn và Minh Cò ngồi nín thở, nhìn chằm chằm vào tờ giấy có dấu đỏ kèm chữ kí đặt trên mặt bàn, bốn góc chèn bốn cái chén tống.

Trang trại lúc hoàng hôn
09:19 13/02/2024

Trúng mấy vụ liền, chú San trang trải hết nợ và có dư. Những người làm trong trang trại chú San được hưởng hoa lợi theo công làm và tỷ lệ góp vốn cổ phần chứ không có chuyện làm thuê như trang trại nhà ông Trương Thẹo. Vậy là trên cùng một đất làng Yên Hạ có hai cái trang trại lớn đang gầm ghè, lấn lướt nhau, đè bẹp nhau; chẳng biết cái nào sẽ tồn tại, cái nào sẽ đổ vỡ.

Nằm giường cứng
16:50 12/02/2024

Đây là chuyến tàu đi Tứ Xuyên, trong toa ghế cứng toàn là những người làm công về nhà ăn Tết. Tàu đã chạy được một ngày một đêm, có người dựa lưng vào thành ghế lim dim mắt, có người gục đầu xuống cái bàn nhỏ ngủ, có người chiếm một chỗ dưới gầm ghế trải nilon chui vào nằm…

Giọt máu lưng đèo
09:19 12/02/2024

Tôi đến gần, ngó vào cái địu của người mẹ trẻ. Một thằng bé, đôi má hồng, căng mịn như trái đào. Nó vẫn ngủ vùi trên lưng mẹ. Kéo cái mũ, kẻ xọc, tua xanh đỏ ra khỏi đầu, tôi xoa nhẹ lên tóc nó. Mái tóc mềm, mượt, lơ thơ, dấp dính mồ hôi mà thơm như nắng. Tôi chợt nghĩ đến vợ chồng cậu Nhất đang trong những ngày tháng hạnh phúc nhất. Bố mẹ tôi rất vui khi cũng vừa mới biết tin, vợ chồng cậu đã khai hoa, kết trái.

Năm nay là năm gì?
17:03 11/02/2024

Giáp Tết, ông Phó Thị trưởng xuống nông thôn để kiểm tra tình hình phát triển nông thôn, ông Huyện trưởng đi tháp tùng ông Phó Thị trưởng. Khi ngồi hội ý công tác ở Văn phòng huyện ông Phó Thị trưởng đột nhiên hỏi: "Năm nay là năm gì?".

Người bạn thân
15:53 07/02/2024

Martin bước tới cửa sổ. Vẫn còn nửa giờ nữa trước khi gặp anh bạn thân Nathan tại quán bar. Ở tầng dưới là ngôi nhà của Charles Breckham. Nghe nói rằng gần đây anh ta đã tiêu pha hoang phí và rơi vào tình trạng túng quẫn, mà phần lớn tài sản đứng tên cô vợ Betty và cô ấy từ chối giúp anh ta.

Tiền rơi không ai nhặt
15:44 06/02/2024

Nói nghiêm túc đấy, trước khi nhặt gói tiền tôi có lưỡng lự một lúc, bởi vì tính tôi nhút nhát mà...

Tuyệt chiêu
15:40 05/02/2024

Phương Văn rất thích ăn ngon. Từ nhỏ đến lớn, chí hướng lớn nhất của ông là được nếm thử và học làm được toàn bộ các món ngon trong thiên hạ. Để thực hiện được lý tưởng này, dù học thuật và đạo đức đều thuộc loại xuất sắc, ông vẫn chọn học lớp đầu bếp trong trường kỹ thuật ngay sau khi tốt nghiệp trung học, bất chấp sự phản đối của cha mẹ.

Kẻ trộm trả ơn
08:05 05/02/2024

Ngày xửa ngày xưa, có một ông lão tên là Song Hỷ, cha mẹ mất sớm, lớn lên nhờ ăn cơm thiên hạ. Vì siêng năng và sẵn sàng chịu đựng gian khổ, với sự giúp đỡ của những người cùng làng, ông đã làm nên cơ nghiệp ở tuổi ba mươi. Sau khi trở nên giàu có, ông thường giúp đỡ những người nghèo khó và được biết đến như một người giàu lòng nhân ái.

Cõi tạm
15:16 03/02/2024

Quyên đầu trần cứ đi như kẻ mộng du. Nàng dường như không còn chút cảm giác lạnh dù toàn thân đang run lên lập cập. Không còn cảm giác lạnh, không còn cảm giác xấu hổ hay sợ hãi khi lang thang trong đêm vắng. Hình như cả đoạn phố dài và già nua này chẳng còn ai, chỉ mình nàng với mưa, mình nàng với nỗi cô đơn, mình nàng với trái tim đầy nỗi đau bị nhốt chặt chỉ chực nhẩy xổ ra để gặm nhấm, dìm nàng trong tận cùng của sự uất hận và chán chường.