Một sự ngẫu nhiên đáng sợ
10:40 21/07/2024

Thưa quý vị, nói gần nói xa chẳng qua nói thật, tôi cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì. Thực ra tôi đã giết một người, và trong cái hoàn cảnh éo le ấy, tôi tự nhận thấy bản thân đã hành động một cách hoàn toàn đúng đắn.

Phục thiện
09:49 19/07/2024

Bửu được tha tù. Ngày gã bước ra khỏi cánh cổng trại giam, thời tiết không quá lạnh, bầu trời tự do hiển hiện trước tầm nhìn nhưng không hiểu sao gã lại như con chim chùn cánh, e sợ vượt qua những tầng mây? Cơ thể tưởng chừng có xiềng xích, nặng trĩu. Đầu óc trống rỗng. Bỗng dưng... gã thấy mất phương hướng, nhắm tịt hai mắt. Lòng trập trùng xen lẫn run rẩy khó nói nên lời.

Buổi hẹn đầu tiên
11:50 15/07/2024

Tôi nhìn em lần cuối. Đôi môi em đã bắt đầu chuyển màu tím, sắc xanh dưới lớp son đỏ bắt đầu hiện lên. Sau đó, tôi kéo cơ thể em và lăn nó qua mép của cái hố. Em rơi xuống một cách nặng nề. Đôi mắt em nhìn lên tôi, giờ đây trắng đục và trống rỗng.

Sót lại một miền sương
11:10 15/07/2024

Hơn mười năm trôi qua, nỗi nhục như vết roi quất lên lưng ngựa, lằn ngang, lằn dọc, ứa máu, như một sợi đồng bị nung đỏ luồn sâu vào trong ngực, trong tim. Cứ nhớ là sưng tấy, đau nhức. Nhiều lúc Di muốn lao đầu xuống thác Đá hay lẻn vào rừng tìm mấy lá độc. Nhưng tiếng khóc đòi sữa của cu Lim, cái quờ tay tìm mẹ của bé Nhàn khiến Di bừng tỉnh. Di chết đi, hai đứa con sẽ khổ. Cha mẹ Di cũng đã già, lên dốc đã nghe mỏi gối, xuống suối đã thấy chồn chân rồi.

Vì sao phải học bơi?
12:28 14/07/2024

Lão Trương là một tay bơi giỏi. Mùa hè năm nay ông mở một lớp dạy bơi, không ngờ lại cực kỳ sôi động, người đăng ký học rất đông nên lão Trương quyết định ngừng tuyển học sinh.

Thiên tài chạy đường ngắn
12:25 13/07/2024

Huấn luyện viên Lưu là huấn luyện viên chạy nước rút của trường thể thao tỉnh, ông từng phát hiện và huấn luyện nhiều vận động viên chạy nước rút nổi tiếng. Hiện ông đang đi khắp nơi tìm hạt giống. Huấn luyện viên Lưu luôn coi việc tìm kiếm tài năng trẻ là một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, ông tin rằng việc tìm kiếm những tài năng trẻ là chìa khóa để bồi dưỡng thành những vận động viên nổi tiếng.

Miền gió
08:08 11/07/2024

Từ trong góc khuất, một tên khủng bố nhắm bắn Ngạn vì cho rằng cô là "con mồi" đơn độc, yếu ớt nhất và không có khả năng phản kháng. Hắn giương họng súng hướng về phía cô và bắt đầu lên đạn. Dường như có một dự cảm không lành, Hoàng đột nhiên lao tới. Anh đứng chắn ở phía trước và ôm chầm lấy Ngạn. Bất chợt có tiếng súng nổ ở cự ly rất gần. Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài tích tắc.

Mùa trái vẫn xanh
11:13 08/07/2024

Tôi lớn lên, không xẻ đá, ngược đường vô Biên Hòa rồi Sài Gòn tìm việc. Đuổi theo hoa thơm cỏ lạ, cây lành quả ngọt, tôi dạt riết tận miền gạo trắng nước trong. Má tôi dõi mắt trông theo. "Con đi rồi con sẽ về". Đó là câu nói cuối cùng của tôi hồi rời khỏi núi Le. Chính tôi cũng đâu biết rằng mình mai này sẽ ở lại đất người mãi mãi...

Chiến công của Thào Súng
15:18 07/07/2024

Lái và Súng đã đến biên giới Việt - Lào, tín hiệu giao hàng được thực hiện. Một đứa bên phía Lào tay lăm lăm súng ngắn, một đứa xách túi hàng. Bên này thằng Lái tay cũng giữ chặt súng, còn Súng thì cầm túi xách tiền. Khi hai bên đang trao hàng và giao tiền thì nhiều ánh đèn pin sáng lóa bật lên, có tiếng quát to: "Tất cả đứng im! Chúng mày đã bị bao vây". Mấy tên người Lào bỏ chạy nhưng không thoát nòng súng của Bộ đội Biên phòng.

Bạn tù
06:53 07/07/2024

Tia nắng lấp lánh xuyên qua sương mù đang bốc lên giữa những ngọn núi, phủ lên cảnh vật một lớp áo ướt át. Nheo mắt lại trước ánh sáng rực rỡ, Andy Sturgil đứng đó, ngây ngất trước vẻ đẹp diệu kỳ của bình minh.

Bí quyết của cụ ông
06:51 06/07/2024

Vương Tiểu Hoa sống cùng chồng và hai con ở một căn hộ tầm trung trong thành phố. Chồng làm công chức, lương chỉ đủ ăn nên Vương Tiểu Hoa luôn có ý thức tiết kiệm. Cô tự hào mình là một bà nội trợ thông thái và dám khẳng định rằng không thứ gì trên đời này có thể khiến cô phải chi tiền vô nghĩa hết.

Biết cách làm ăn
06:48 05/07/2024

Tiểu Minh đi thăm thú đài quan sát xây trong Công viên Quốc gia. Bởi lẽ khi đứng từ đây, anh có thể nhìn rất xa và tận hưởng được khung cảnh hùng vĩ của cánh rừng thâm u trùng trùng điệp điệp.

Sương lạnh đổ đèo
11:39 30/06/2024

Văn mở khóa cổ chân, đẩy Chín Trẻo xuống xe. Anh dẫn tên cướp tới ngôi nhà gần nhất. Căn nhà nhỏ hai gian có vườn, trước trồng vài chục cụm tiêu đều tăm tắp, đằng sau mấy trăm gốc cà phê thấp lè tè, chắc năm nay là bói hạt. Ông già chủ nhà tuổi ngoài tám mươi đang ken tấm phên nứa ở hiên. Thấy hai người lạ đi vào ngõ. Ông đứng dậy suỵt con chó nằm im, rồi bước ra sân mở rộng cánh cổng ghép bởi vài thanh gỗ cong queo thấp đến ngang người.

Chú chó phẫu thuật thẩm mỹ
11:04 30/06/2024

Tôi vốn chỉ là một con chó nhà bình thường, người chủ đầu tiên của tôi là một ông già cô đơn. Để tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn, trước khi chết, ông đã bỏ ra một số tiền khá lớn để tìm một viện thẩm mỹ động vật để phẫu thuật cho tôi, biến tôi thành một chú chó xù Bắc Kinh quý giá.

Người nuôi mèo
10:12 30/06/2024

Uyên chạy ra đường, tai cô ù đi. Đêm ấy, đúng là cô đã say, say đến lúc nhân viên phục vụ quán chìa trước mặt cô hóa đơn. Ai đó đã gạt cái hóa đơn ấy ra và đưa cô đến một nơi mờ nhòe. Đúng cái giọng nói ấy, đúng cái mùi mồ hôi ấy. Sao cuộc sống cứ bó hẹp lại với cô như vậy. Người tốt và tình yêu đi đâu vắng cả. Mười miếng đất nhưng không có một mét vuông bình yên với lũ mèo.

Không thể chết được
11:07 29/06/2024

Vương Hàn là một đứa trẻ mồ côi, vừa mới mất việc và cùng một lúc bị bạn gái bỏ trốn cùng "bạn thân", đột nhiên anh ta quá chán nản, tuyệt vọng và đã nghĩ đến việc tự tử.

Mượn thân báo oán
09:08 28/06/2024

Người ăn xin vẫn cố vịn tay vào hàng rào, lẩm bẩm van nài. Giận dữ và mất hết kiên nhẫn, lão Trương dùng hết sức đẩy mạnh người ăn xin ra khỏi hàng rào. Người ăn xin mất đà, tuột tay khỏi thanh vịn, ngã chổng chân ra bậc thềm tam cấp, đầu đập mạnh vào mặt đá.