Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.
Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.
Ở nơi tưởng như vắng bóng người ấy lại có một ngọn lửa nhỏ vẫn sáng mỗi đêm. Ngọn lửa ấy tỏa ra từ căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mái ngói thẫm màu rêu, nơi ông Sáu, một cựu chiến binh tình nguyện chọn làm chỗ nương thân khi bước vào tuổi xế chiều.
Đau đớn vì mất vợ con, nhà cửa chú Dìn phát điên, phát dại khá lâu mới trấn tĩnh được. Chẳng đủ sức phát nương, làm rẫy, chú Dìn đành phải lê cái thân tàn của mình đi khắp nơi ngửa tay ăn xin. Hàng năm vào dịp tết chú thường đi “Khai wài xuân” những mong đem may mắn cho mọi người.
Có đôi vợ chồng nọ lấy nhau đã lâu, cuộc sống vốn dĩ khá êm đềm nhưng cũng không hiếm những lúc cơm không lành, canh chẳng ngọt. Cứ mỗi bận nóng mắt vì anh chồng đi nhậu nhẹt say xỉn, cô vợ lại được đà xỉa xói:
Tin nhà Vương thị trưởng mất chó chẳng khác nào một cơn địa chấn. Vương phu nhân, người vốn coi chú chó nhỏ như báu vật, nay rơi vào trạng thái sầu não đến thối ruột thối gan.
Điện thoại của Murphy reo lên. “Có một người gọi đến đây không chịu nói tên” viên trung sĩ trực nói. “Nhưng anh ta muốn nói chuyện với người đứng đầu Đội điều tra án mạng. Tôi đã nối máy rồi đấy”.
Gã bước xuống xe vừa lúc chuông giáo đường vang lại từng hồi giục giã. Đây đó các ngả, tiếng đầu gậy lộp cộp nện xuống nền đường rải nhựa xen lẫn tiếng sàn sạt dép lê nổi lên mỗi lúc một gần. Chẳng mấy chốc, mấy ông bà lão lố nhố tiến vào bên trong khoảnh sân còn tối om om.
Vừa lĩnh lương được vài chục nghìn tệ, Tiểu Đinh nhà ta thấy mình bỗng dưng phong độ hẳn lên. Đang lúc bụng đói cồn cào lại nghe tiếng mời chào đon đả từ một nhà hàng sang trọng nhất phố, Tiểu Đinh vênh mặt đi thẳng vào trong. Đây là nơi mà mọi khi có nằm mơ anh cũng chẳng dám bén mảng tới.
Hồi còn ở Brazil, tôi có anh hàng xóm tên là Ricardo. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn vừa thấy ghen tị, vừa vô cùng ngưỡng mộ anh. Với tính cách sôi nổi, xông xáo và nguồn năng lượng dồi dào, Ricardo chính là hình mẫu điển hình cho sự cuồng nhiệt của các cổ động viên bóng đá xứ Samba.
Yamada và vợ gần đây chuyển đến Tokyo. Tối hôm đó, trên đường về nhà, Yamada nhìn thấy trong cửa hàng đồ cổ có một người phụ nữ rất xinh và hình như người phụ nữ cũng nhìn thấy Yamada nên cô hướng về anh nở nụ cười. Yamada vội vàng cúi đầu bước nhanh về phía trước.
Nhiều khi Duyên nghĩ từ ngày cái bà cô non vợ chồng già nhân ngãi của cha tìm được mối mới, nghe nói là một người đàn ông trung niên phong độ hơn, thì cha Duyên bị hất ra ngoài, ngậm ngùi về sống thui thủi một mình nơi cái trại nhỏ cất tạm ngoài đồng. Vụ này chắc ổng cay và thấm lắm. Và, chắc cũng thấu cái cảnh ngộ mà trước đây má Duyên phải chịu, đủ để dằn vặt và day dứt.
Có một cặp vợ chồng, người chồng thường xuyên đi công tác xa nhà. Một ngày nọ, anh ta trở về. Xa cách khiến tình cảm thêm sâu đậm, hai người ăn tối xong rồi đi ngủ sớm. Sau một đêm nồng nàn, họ ngủ ngon giấc.
A San là một người nghiện thuốc lá nặng, mỗi ngày hút hết hai bao thuốc. Ngoài mùi thuốc lá nồng nặc, quần áo của anh ta còn bị cháy xém, thủng lỗ chỗ. Cuối cùng, vợ anh ta không thể chịu đựng thêm nữa, đã đưa ra cho anh ta một bản án tử hình: bỏ thuốc lá hoặc ly hôn.
Sáng sớm Giáng sinh năm 1996, lớp tuyết dày tới bảy inch đã trút xuống Aspen, Colorado. Không khí lạnh buốt, thấm sâu tới tận xương tủy. Những khớp xương bắt đầu nhức nhối, kêu răng rắc oằn mình tìm cách chống chọi mùa đông khắc nghiệt.
Ik nhìn con ngủ, miệng vẫn đều đều bài hát ru quen thuộc “Nếu em có được anh, em sẽ cùng anh đi lên rẫy... Cùng nhau hái lá mì, cùng ăn cơm với gia đình là hạnh phúc cuộc đời em...”. Tiếng ru nhẹ nhàng, lan đều theo hơi thở nhịp nhàng của Gyang.
Lâu lắm mới nằm chung với lão Nọi, bà ngỡ mình hóa thiếu nữ xuân thì, sống lại cảm xúc bồi hồi, ngượng ngập đêm ngủ thăm năm ấy. Khung cảnh trùng hợp như xưa hay hồi ức thanh xuân khiến bà thấy không gian chợt nhuốm màu hoài niệm. Cũng ánh trăng tràn loang bên cửa sổ. Cũng lửa hồng thức đợi suốt canh thâu. Cũng cơn gió sợ cánh ban nát nhàu. Và, hơi người sưởi ấm lòng chăn chiếu.
Tôi là một con ruồi. Tính đến nay, tôi đã lăn lộn giữa cõi đời này được tròn một tháng. Thế giới của tôi vốn dĩ gói gọn trong những thứ mà con người vứt bỏ. Tôi ngủ ở thùng rác, lượn lờ cống rãnh, đại tiệc với vỏ dưa thối và hít thở bầu không khí nồng mùi xú uế.