Tình yêu miền sông nước

Các bệnh viện không phát hiện được bệnh gì. Ngón tay, ngón chân của Tai Hưởng nhìn bề ngoài vẫn bình thường. Không bệnh tật mà tay chân vô tri vô giác có khi nguy hiểm hơn bị bệnh cùi. Vì bệnh cùi giờ đã có thuốc chữa, lâu cũng một năm là lành. Không phát hiện ra bệnh thì không biết làm sao mà chữa...

Truyện

Kỷ vật từ chiến trường

Nếu ai đó chưa từng đọc những mẩu chuyện li kỳ rùng rợn, có thể cho rằng tôi hư cấu thái quá thành cốt truyện này. Nhưng đây là một câu chuyện có thật, từng xảy ra tại quận Staten Island thuộc thành phố New York quê tôi dưới thời đệ nhị thế chiến. Chỉ có tên nhân vật là được thay đổi khác đi so với người trong cuộc, giảm bớt phần nào nỗi đau mất mát của gia đình họ.

Làm vợ lính

Khắc giao thừa vừa đi qua. Ngoài con phố nhỏ, tiếng cười nói rộn ràng của mọi người đi chùa hái lộc đón xuân sang đang trên đường trở về xông nhà. Trên trời cao phía xa xa tận cuối sông Hồng, một chiếc đèn trời chơi vơi, chập chờn đi về hướng cuối làn gió bấc.

Thơ

Rau muống ở Trường Sa

Cũng xanh như thể vườn nhà
Đọt rau muống ở Trường Sa xanh rờn
Mấy khay đất hóa mảnh vườn
Treo trên sóng những vui buồn tháng năm

Diễn đàn văn nghệ công an

Vạn sự khởi đầu nan

Thời đại công nghệ thông tin bùng nổ, quyền tác giả ngày càng bị xâm phạm trắng trợn. Một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng này là do người sử dụng không được tạo điều kiện để tiếp cận tác phẩm gốc hoặc không biết cách thức xin phép, chi trả bản quyền ra sao... Trong khi đó, các tổ chức quản lý tập thể quyền tác giả, quyền liên quan - cầu nối giữa chủ sở hữu quyền và người sử dụng - ở Việt Nam còn quá ít ỏi.

Đời sống văn hóa

Người tìm về ngọn nguồn văn hóa truyền thống

Sinh năm 1915 tại Hà Nội, trong một gia đình có nhiều đời làm nghề dạy học, nhà nghiên cứu Vũ Tuân Sán đã được bồi đắp tinh hoa cổ học từ nhỏ. Lớn lên, ông lại theo học luật ở trường Tây. Vì thế, ông tinh thông cả tiếng Hán, tiếng Nôm lẫn tiếng Pháp và đó là cơ sở để ông nghiên cứu đủ các loại sách ta, sách Tây. Với phông kiến thức văn hóa hiếm có, ông trở thành người đi đầu trong nhiều công trình nghiên cứu biên khảo về Thăng Long - Hà Nội. Đặc biệt, bằng tâm huyết của một nhà trí thức lớn, ông đã làm rõ và chỉnh sửa nhiều vấn đề quan trọng về địa lý- văn hóa Hà Nội. Ông còn nổi tiếng là một dịch giả thơ Hán Nôm từ hơn nửa thế kỷ trước với bút danh Tảo Trang.

Tư liệu văn hóa

Tôi đã để bác Nguyên Hồng ngồi lại bên đường

Đó là năm 1967, tôi vừa tốt nghiệp trường Mỹ thuật, bước sang tuổi 21. Mẹ và các em tôi sơ tán ở huyện Tân Yên trên quả đồi có tên là "Non tứa". Đi qua quả đồi gia đình tôi sơ tán khoảng mười mấy cây số đường đất đỏ nữa là đến ấp Cầu Đen, Nhã Nam, nơi gia đình bác Nguyên Hồng đang ở - cũng là quả đồi xưa thời kháng chiến chống Pháp, gia đình tôi cùng các bác Nguyên Hồng, Ngô Tất Tố, Trần Văn Cẩn, Tạ Thúc Bình... ở, đó là nơi tụ hội các nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ, họa sỹ qua lại sống ở đây, được gọi là đồi "văn nghệ" tấp nập, thân thiết, yêu thương, tin tưởng một thời.

Truyền thống

Người nữ anh hùng nơi "Cánh cửa thép" năm xưa

Khoảng 7h tối ngày 29/01/1975, cách quán Song Nga hơn 10m, một tiếng nổ lớn làm rung chuyển thị xã Long Khánh (tỉnh Bà Rịa - Long Khánh, Đồng Nai ngày nay). Sau những phút kinh hoàng, hoảng sợ, bọn Cảnh sát ngụy ào đến. Chúng  phát hiện 2 cô gái còn rất trẻ đã gây ra vụ nổ trên, một cô đã hi sinh tại chỗ, một cô đang bị thương nặng. Lập tức, cả người đã mất và người còn sống đều bị chúng đưa về đồn...

Lý luận

Thời gian

Năng lượng thơ được giải phóng từ những hình ảnh, câu chữ đắc địa, ngỡ bình thường mà rất sâu sắc, dễ hiểu nhưng không nông cạn, triết lý nhưng không cần viện cao siêu rườm rà. Thời gian của Văn Cao, một thi phẩm "Ý tại ngôn ngoại", tôi cho là thế!