Món tiền mừng tuổi
15:11 02/03/2026

Tối 30 tết, trong bữa cơm tất niên Cục trưởng Cục điện lực Hồ Đông nói với Tiểu Long, đứa con mới 11 tuổi của mình: "Tiểu Long, ngày mai là mùng 1 tết, sẽ có rất nhiều các cô, các chú của cơ quan bố đến nhà ta chúc tết, con nên nhớ rằng con phải ở trong phòng của con xem tivi, nhất thiết không được ra ngoài phòng khách. Nếu có người tìm con, bất kể ai con cũng không được nhận tiền mừng tuổi".

Bóng ngựa dưới trăng mờ
14:54 26/02/2026

Đêm ấy đã khuya, ông Chương thấy một vùng ánh sáng chói lóa xuất hiện, gọi mời. Ông ngồi dậy, dắt con ngựa đi như bị sai khiến. Một thảo nguyên mênh mông đẹp như trong cổ tích hiện ra trước mắt. Hình như, đang là buổi sáng, vì ông ngửi thấy mùi nắng mới và có tiếng gió bên tai. Ông vừa đi vừa nghĩ. Con ngựa chợt hí lên rồi tung bờm phi nước đại.

Biển xanh thẳm
10:56 22/02/2026

Thuần là con của biển, lớn lên cùng tiếng sóng và mùi tanh của cá. Biển cả đối với Thuần không chỉ là nguồn mưu sinh, mà là một sinh thể vĩ đại, đầy bí ẩn và cũng đầy hào phóng. Nó cho anh tôm cá, cho anh cuộc sống, nhưng đôi khi cũng nổi giận dữ dội, cướp đi những người thân yêu.

Đêm trên tầng 21
14:43 21/02/2026

Tòa nhà liên cơ 32 tầng hiện lên sẫm đen cuối phố, những ô cửa sáng lác đác như đôi mắt chưa chịu ngủ. Tầng 21 là một vệt sáng trắng - lạnh, đều, như một ý nghĩ không cho cảm xúc chen vào. Tầng 21. Nơi anh đứng. Nơi chữ ký ấy tiếp tục thở. Nơi tôi phải đến nếu muốn biết mình phải giết ai: anh, hay phần còn lại của chính mình.

Bánh ngải chín khi đất thở
13:59 19/02/2026

Gương mặt Sầm sẫm lại trong một nhịp rất nhỏ. Một giọt mồ hôi rịn ra ở thái dương dù trời đang rét. “Già rồi. Lẫn lộn hết cả rồi”. “Thế chuyện cô Tro, cũng chỉ là lẫn lộn thôi?”. Cái tên Tro rơi xuống bãi đất ẩm sau chợ như một hòn đá. Sầm không cười nữa. Hàm siết lại. Bàn tay nắm rồi buông. “Đã hai chục năm. Chết cũng không để cho yên à? Xới lên để làm gì?”. “Để ngủ!”, bà nói nhỏ nhưng cương quyết.

Và họ gọi đó là mùa Xuân
14:14 17/02/2026

Trong nắng nhẹ, Đạt có dịp nhìn rõ hơn mái tóc đen óng thả trên đôi vai mềm của Thơ, thấy một chút gió thoảng cuốn theo tà váy ôm lấy đôi chân nhỏ xinh của nàng. Và, cả nụ cười ấy nữa. Nụ cười vẫn có trong giấc mơ hằng đêm khiến Đạt như khô cạn trong khao khát. Đạt cứ đứng ngây ra như thế ngắm nhìn Thơ của anh. Thơ dẫn anh đi theo lối nhỏ về bản. Đạt không nhớ mình đã bước đi như thế nào, lối vào bản Hoa mơ màng như mộng ảnh.

Sự may mắn giáp Tết của ông chủ họ Tiền
09:55 13/02/2026

Ông chủ họ Tiền là một người khôn ngoan, chuyên bán buôn thực phẩm, vì quá thông minh nên cái đầu béo đầy trí tuệ của lão đã trở thành một tấm gương sáng khi mới vừa tròn 40 tuổi.

Hãy tự thú đi
09:50 13/02/2026

Ga Trương Thôn là một ga ở vùng núi hẻo lánh, trong ngành đường sắt nó là ga nhỏ xếp vào hạng bốn. Trưởng ga là Vương Đại Bưu và 15 nhân viên. Ở đây cách xa thành phố, tuy nhiên mỗi ngày cũng có hơn chục chuyến tàu kéo còi "u, u" chạy qua nhưng chỉ có một đôi tàu khách chậm dừng lại vài phút để cho hành khách lên xuống.

Quà biếu thiết thực
09:58 12/02/2026

Trước Tết Dương lịch, Tiểu Vương nhận được cuộc gọi từ bạn gái là Lệ Lệ nói rằng bố mẹ cô mời anh về quê cô chơi. Từ khi yêu nhau anh chưa về thăm nhà Lệ Lệ, dịp Tết dương lịch này được nghỉ khá dài nên anh nhận lời ngay.

Chiến mã
07:02 10/02/2026

Người ngựa tốc hộc lao xuống chân núi. Trước mắt hiện ra thảo nguyên cỏ bời bời. Cỏ như thảm nhung xanh bao la. Chàng kỵ sĩ vuốt lưng ngựa, vỗ về: "Cơn Lốc Tuyết nhịn thèm nhé! Ngày mai ta cho vục cỏ thỏa thuê". Con ngựa vẩy tai, hí dài, tung vó khoáng đạt hơn. Có lẽ nó cảm nhận được sự âu yếm của chủ.

“Bí mật đời trai”
08:57 09/02/2026

Dìu anh trở lại võng, một tình huống khó xử khác ập đến. Chẳng lẽ để anh nằm không như thế? Cô đành lục ba lô của anh, lấy ra chiếc quần đùi sạch. Lần này, cô không thể quay mặt đi được nữa. Lần đầu tiên trong đời, cô buộc phải chiêm ngưỡng sự trần trụi của một người đàn ông trưởng thành. Một thoáng tự xấu hổ, nhưng rồi cô tự nhủ đó là công việc.

Cuộc phục kích bất ngờ
18:36 07/02/2026

Bà chủ vừa mở một quán trà nhạc và đang tìm người làm một số công việc lặt vặt và một người gác cổng. Bà ta đến chợ lao động nhập cư và lang thang trong ba ngày trước khi để mắt đến một chàng trai nông thôn tên là Mộ Nhã.

Chẩn đoán siêu thực
18:38 06/02/2026

Một ngày nọ, Peter nói với bạn mình: “Có vẻ như khuỷu tay tớ có vấn đề, tớ nghĩ nên đi gặp bác sĩ xem tình hình thế nào”.

Thần tài lại đến
11:35 06/02/2026

Thẩm Tân đã lấy được bằng lái xe từ hai năm trước, nhưng anh ta chưa bao giờ có đủ tiền để mua xe, gần đây, cơ hội cuối cùng cũng đã đến.

Chân dung
09:57 04/02/2026

Mất chồng là một bi kịch của đời Hồ Vân. Chị như đóa hoa rơi xuống xoáy nước, mặc sức để nó quay cho tơi tả. Mười năm qua, mỗi ngày chị đều đi chiếc xe đạp Nhật đã cũ đến ngôi trường cấp hai để dạy môn học mà chắc chắn không có ai cần học thêm để bổ sung kiến thức - Địa lý.

Mừng tuổi mới
07:43 04/02/2026

Chiều ba mươi, ba ngồi nhìn xa xăm. Cánh đồng phía trước nhà lúa mạ lên xanh. Cái vệt xanh đến nghẹn ngào kéo dài tới tận chân trời. Tôi ngồi thềm hiên lau chùi mấy cái bóng đèn dầu hỏa, thấy trong mắt ba sáng lên một điều gì đó, như là vừa biết chấp nhận vừa nhen nhóm chút hy vọng cuối cùng.

Bài ca về cô gái xấu số
08:03 02/02/2026

Khác với quan điểm của xã hội vào thời đó, Naomi không hề tỏ ra xấu hổ chút nào về chuyện trai gái này. Cô nàng thậm chí còn khoe khoang về chuyện mình đang mang thai đứa con của một người đàn ông có địa vị xã hội cao như Jonathan Lewis. Trong khi đó, Lewis lại đang để ý tới em gái người chủ, Hettie Elliot, với hy vọng rằng cuộc hôn nhân này sẽ giúp hắn bước lên nấc thang địa vị.