Tôi ít chịu áp lực của thị trường

Thứ Ba, 08/07/2008, 14:00
Tiểu thuyết "Cơn giông" được NXB Trẻ ấn hành lần đầu vào năm 2002, NXB Hội Nhà văn tái bản năm 2006. "Cơn giông" cũng đã nhận được Giải thưởng Văn học Đông Nam Á.

Tuy nhiên, phải nói ngay là, vì một số lý do khách quan "Cơn giông" không khuấy động được bao nhiêu dư luận của bạn đọc, của giới phê bình. Thành thử cuộc trò chuyện giữa chúng tôi với nhà văn Lê Văn Thảo xung quanh "Cơn giông" hôm nay tựa như một sự vớt vát muộn màng đối với những hạt vàng đã vô tình để lọt qua kẽ tay...

Thưa nhà văn Lê Văn Thảo, chúng ta hãy bắt đầu với chính Bằng.... Nhân vật này có nguyên mẫu trong cuộc đời không?

+ Nhân vật trong các truyện ngắn, truyện vừa, tiểu thuyết của tôi không bao giờ có nguyên mẫu. Hoặc nếu có nguyên mẫu thì đó là hàng trăm, hàng ngàn con người tôi đã từng gặp, từng sống, từng chia ngọt sẻ bùi.

Trong chiến tranh chống Mỹ, dù không mặc áo lính, tôi gần như thuộc quân số của Trung đoàn miền Tây của Sư đoàn 9. Trung đoàn này rặt lính nông dân quê ở miền Tây Nam Bộ, chuyên tác chiến ở vùng sông rạch.

Ngay từ thuở đó, dường như đã hình thành trong tôi những nét cơ bản thuộc tính cách của Bằng. Dĩ nhiên Bằng không trải qua chiến tranh. Nhưng khát khao vẫy vùng, ưa tự do, tính cách ngang tàng, bất cần;  lòng thương người, sự thô nhám, ăn sóng nói gió... - nghĩa là những gì tiêu biểu cho bản chất của những người "dân ấp, dân lân" đi khai khẩn đất hoang ở Nam Bộ - nổi bật ở những người lính miền Tây cũng như ở nhân vật Bằng.

- Và trong độ đậm đặc, khái quát hơn là trong nhân vật ông già Sáu Thiên?

+ Vâng, tôi không giấu anh tôi rất thích nhân vật này. Trải qua cả hai cuộc chiến tranh, về hưu không vợ con, không nhà cửa. Vẫn một bộ đồ lính, một chiếc balô lính. Vẫn hết lòng lo cho thiên hạ. Một kiểu Nagunốp trong "Đất vỡ hoang" của nhà văn Xôviết Mikhain Sôlôkhốp. Hết sức trong sáng mà cũng hết sức... lông bông. Những xứ sở muốn làm "cách mạng thế giới" bao giờ cũng có rất nhiều con người đáng yêu, đáng kính trọng như vậy!

- Những tính cách ấy lại được đặt trên bối cảnh của sông rạch, rừng đước, rừng mắm  Cà Mau...

+ Tôi không cố ý chọn bối cảnh để tạo dựng nhân vật của mình đâu. Nói thế nào đây nhỉ? Đất ấy sinh ra người ấy mà! Nếu mảnh đất phía Nam mới có lịch sử hơn ba trăm năm khai thiên lập địa thì Cà Mau là vùng đất tiêu biểu nhất cho Nam Bộ. Vùng Năm Căn cho tới hôm nay hầu như vẫn chưa có đường bộ. Biển bồi đắp phù sa tới đâu người dân tràn tới đó, mang theo tiếng chó sủa, tiếng gà gáy trưa... Vì thế bản tính là thích thiên di, không thích cái gì đã trở thành quen, thành cũ. Đáng tiếc rằng văn chương, phim ảnh của nước mình khai phá chưa nhiều mảnh đất và con người của xứ sở rất lạ này.

- Trong "Cơn giông", ngoài Bằng, ông Sáu Thiên còn có ông già Trăm tuổi, ông già trông coi trại tù, cô Thùy và còn nhiều hình bóng khác hình như có chung một tính cách. Anh  có sợ các nhân vật ấy cùng một "típ"  người?

+ Nếu bạn đọc cảm thấy như vậy thì đó có thể là sự non tay của tôi chăng? Nhưng thú thật tôi chỉ rành về những nhân vật mà mình yêu thương, tâm đắc. Hay nói thế này được không, nhà văn ví như thỏi nam châm chỉ hút vào mình thứ mạt sắt hợp với "tạng" của mình.

Trong truyện ngắn và tiểu thuyết của tôi, số đông nhân vật thường là những con người bé nhỏ, bị hắt hủi, gặp nhiều bất hạnh ở đời. Và đề tài tôi hay khai thác bao giờ cũng là cái thiện ẩn náu phía trong mỗi con người không may ấy. Tôi thích viết và tâm niệm phải viết như thế. Tôi ít khi bị áp đặt bởi thời thượng (kể cả thời thượng chính trị).

- Trong "Cơn giông" có những trận ẩu đả, trộm cắp, có nhà tù... có cả một cơn giông như muốn giật sập đổ tất cả. Ấy thế nhưng, ngòi bút nhà văn như muốn né tránh mọi sự dữ dằn, mọi mưu chước. Liệu phương pháp lựa chọn chất liệu như vậy có làm giảm cái thực của văn chương như nhà văn vẫn thường hướng tới? 

+ Với "Cơn giông", tôi không nhắm tới cốt truyện cũng như sự phân tuyến thiện ác giữa các nhân vật. Tôi cũng không cố ý miêu tả tính chất quyết liệt, gay gắt của các mâu thuẫn xã hội. Tôi muốn viết một cách khác, mới mẻ hơn, lạ hơn, tránh thuyết giáo hơn - chí ít là so với những cuốn truyện trước của tôi. Tôi chỉ muốn miêu tả những tính cách lạ nảy sinh trong những hoàn cảnh lạ.

Còn tại sao các nhân vật chính, phụ của tôi dù trải qua bao vùi dập, thăng trầm, nếm trải rất nhiều cay đắng của cuộc đời họ vẫn giữ được cái tâm, vẫn là những con người hướng thiện ư? Anh có nhớ văn hào Pháp Rômanh Rôlăng đã nói về Mácxim Goócki như thế  nào không? Đời ông ta đã quá nhiều đau khổ, ông ta có quyền ác độc, vị kỷ đến tàn nhẫn, độc địa; ấy thế nhưng ông ta lại rất nhân ái, rất độ lượng, bao dung với mọi người. Tôi rất thích sự phát hiện ấy của Rômanh Rôlăng!

- Nhiều bạn đọc, đặc biệt là các bạn đọc trẻ, đã nói với tôi: Đọc đến trang cuối cuốn "Cơn giông" của anh, họ muốn òa khóc. Không phải khóc vì xót thương số phận chìm nổi của các nhân vật đâu. Họ khóc vì giữa cuộc sống, cái ác hình như đang được tháo cũi sổ lồng như hiện nay, tại sao tấm lòng nhà văn vẫn ấm áp, tin yêu đến thế, để mà còn nhận ra, còn rung động và cổ súy cho lòng nhân ái, điều thiện căn?

+ Xin cám ơn những bạn đọc nào đó đã dành sự ưu ái cho tôi. Không phải chỉ riêng tôi mà hầu như tất cả anh em cầm bút thuộc thế hệ tôi ngay từ khi dấn thân vào con đường cách mạng đã học được bài học đầu tiên - quần chúng lao động nghèo khổ không chỉ là cội nguồn của sức mạnh, của sức chịu đựng, hy sinh, mà còn là gốc rễ của đạo đức, của lẽ phải và lòng bao dung, nhân ái. Xưa cũng thế mà nay cũng thế. Người cầm bút làm sao trượt xa khỏi đường ray đó được?

- Ấy vậy mà đã thấy xuất hiện những ý kiến hạ thấp giá trị của những cuốn tiểu thuyết thời chống Pháp, chống Mỹ. Lại cũng đã thấy đây đó một kiểu viết nhân vật hay khoe khoang nội ngoại của mình là những ông thông, bà phán... Khi miêu tả chiến tranh thì nhân vật biện bạch chưa hề cầm súng hạ một địch thủ nào hoặc đã mấy lần ngấm ngầm thả tù binh của đối phương. Có người đã gọi đó là thứ "văn chương sám hối"...

+ Có gì sai đâu mà phải sám hối! Trong chiến tranh chỉ có hậu phương và tiền tuyến; ta và địch, một nhiệm vụ duy nhất là đánh địch. Văn chương thời ấy có đơn giản một chút, "kêu gọi" một chút cũng là chuyện thường tình. Ngày nay, cuộc sống và tâm lý con người bộc lộ đa chiều, phức tạp hơn, lẽ dĩ nhiên nhà văn có thêm vũ đài để tỉ thí hơn, lại cũng là chuyện thường tình. Tôi viết được những cuốn sách như ngày hôm nay vì tôi đã đọc "Con trâu" của Nguyễn Văn Bổng, "Xung kích" của Nguyễn Đình Thi. Sau này đọc tiểu thuyết của Nguyễn Thi, Phan Tứ, Anh Đức... Xét xa hơn nữa, còn là vì tôi đã đọc Lan Khai, Khái Hưng, Nhất Linh; đọc Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên thời "Thơ Mới".

- Trở lại với tiểu thuyết "Cơn giông"... Có thể nói như thế này: Chất trữ tình, lời kêu gọi hãy hướng tới vẻ đẹp của tâm hồn, của cuộc đời thấm đẫm từng trang. Mà cũng có thể coi "Cơn giông" là một bài thơ dài bằng văn xuôi. Rất nhiều chủ đề. Rất nhiều điều muốn nói, ngập ngừng định nói mà bỗng như nghẹn lời...

Đọc cuốn sách, tôi bỗng thấy gương mặt và nụ cười của nhạc sĩ Từ Huy bỗng nhiên cứ  ám ảnh tôi. Bởi chính lời ca trong một bài hát của ông bạn mệnh yểu ấy lại khiến tôi hiểu ra cảm hứng của anh; cả cơn nhập đồng anh không tài nào cưỡng nổi khi viết "Cơn giông". Đây nhé: "Thuyền anh đó em cứ cuốn đi, cứ cuốn đi... Thuyền anh đó con sóng cứ xô. Thuyền anh đó cứ mãi nhấp nhô. Giữa biển khơi không bờ không bến..." .

+ Xin cảm ơn sự đồng cảm của anh

Tô Hoàng (thực hiện)
.
.