Đá đắng

08:01 14/08/2017

Bây giờ đã chẳng còn ai… Còn có ai? Tôi ngẩng đầu lên để cơn váng vất qua đi, và nhớ vợ con da diết dù họ thường lấy tôi ra giễu để mua vui. Trớ trêu cay nghiệt là ở đó. Tôi lại nhớ tới lời ông Tham, người thợ khắc cùng quê đó đã kinh qua bao tai ương sóng gió, hạnh phúc nhiều mà đớn đau cũng chẳng thiếu gì. Tôi lại nhớ… Tôi nhớ những gì?

Ý kiến bạn đọc