Chào bạn!      
Trang nhất > Văn Nghệ Công An > Đời sống văn hoá
Vết thương người lính và sự chia sẻ từ một cuộc giao lưu
8:00, 22/02/2012

Không nằm trong chương trình Liên hoan thơ châu Á - Thái Bình Dương lần thứ nhất và Ngày Thơ Việt Nam lần thứ X, cuộc giao lưu giữa các nhà thơ ở Hội Nhà văn Hà Nội với đoàn nhà thơ, nhà viết kịch Mỹ thuộc Hội Trái tim người lính đã diễn ra tại trụ sở Hội Nhà văn Hà Nội vào chiều 30/1/2012.

Đoàn Mỹ gồm 15 tác giả cựu chiến binh do - nhà văn Edward Tick dẫn đầu. Phía chủ nhà, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên - Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội điều khiển cuộc giao lưu, với sự hiện diện của nhà thơ Bằng Việt, Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội và nhiều nhà thơ, nhà văn khác như Vũ Quần Phương, Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Việt Chiến, Đỗ Minh Tuấn, Nguyễn Thành Phong, Nguyễn Sĩ Đại, Nguyễn Thị Minh Thái, Võ Thị Hảo, Lê Huy Quang, Nguyễn Thị Mai, Bùi Kim Anh, Hoàng Việt Hằng...     

Sau "lời nói đầu" của Chủ tịch Hội Phạm Xuân Nguyên là những lời tâm sự cởi mở của nhà văn Trưởng đoàn Mỹ Edward Tick:

- Nghệ thuật là tiếng nói của hòa bình. Ta càng hiểu nhau khi ta cùng nói bằng ngôn ngữ nghệ thuật. Cái "nghiệp" không may mắn đã buộc chúng  ta đi qua một cuộc chiến tranh. Những người tham gia cuộc chiến không hề mong muốn, nay lại đến với nhau. Nghệ thuật thơ văn đã thay cây súng kết duyên với nhau… Như ngày xưa, vua Lê xong cuộc chiến đã trả lại vũ khí cho Rùa thần.

Rồi, rút ra cuốn "Chiến tranh và tâm hồn" của nhiều tác giả Mỹ viết về Việt Nam, ông nói thêm:

- Có nhiều người Mỹ khi xem tập tranh của thiếu nhi Việt Nam, đã xúc động trước những nét vẽ, cách nhìn cuộc sống, mơ ước ngây thơ của các em.... Họ đã lấy cảm hứng từ những tranh này mà viết…

Ông giới thiệu tạp chí Thời báo và tội ác chiến tranh mà cả ông và vợ ông đều có thơ in trên đó. Ông giới thiệu bà vợ ngồi cạnh ông, là bác sĩ chuyên điều trị những vết thương tinh thần cho lính Mỹ. Ngồi phía sau Edward Tick là một đôi vợ chồng cựu chiến binh khác, bà vợ còn ở cấp bực cao hơn ông chồng. Họ ngồi thành từng đôi. Nhưng người thứ 5 đã không thể có đôi, vì bà là góa phụ của một phi công trực thăng chết trận ở Việt Nam. Tiếp đến, một cựu binh Mỹ khác được giới thiệu đã sang Việt Nam và sống ở Nha Trang từ hàng chục năm nay, coi đây là quê hương thứ hai! (tôi xin lỗi không dám ghi tên từng vị, vì chỉ nghe đọc tên, viết rất dễ sai, sẽ mắc lỗi lớn hơn). Tiếp theo là một nhà thơ chuyên gỡ bom mìn ở afganistan, nay sang gỡ bom mìn ở Việt Nam. Một bác sĩ nhà văn đã sang Việt Nam đến 9 lần, từng là nhân chứng cuộc tàn sát sinh viên Mỹ chống chiến tranh ở Trường Đại học Kent State, bang Ohio… Phần đông thành viên trong đoàn là những bác sĩ chuyên điều trị các vết thương tinh thần cho các cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu ở Việt Nam… 

Toàn cảnh cuộc giao lưu giữa các nhà văn - cựu chiến binh Mỹ với các nhà văn của Hội Nhà văn Hà Nội.

Những bài thơ trong chương trình giao lưu đã được dịch từ tiếng Anh sang tiếng Việt và ngược lại. Cứ xen kẽ một nhà thơ Mỹ, lại một nhà thơ Việt. Tôi lần đầu được "giáp mặt" những cựu chiến binh Mỹ này, vì vậy, tôi rất quan tâm đến nhận thức mới của họ sau chiến tranh. Không chỉ ghi chép tại chỗ, tôi còn xin về một ít bản dịch để nghiên cứu. Và tôi đã được nghe, được đọc bằng mắt những suy nghĩ này: "Tôi tìm thấy một phần khác, một kẻ sát nhân, trong chính bản thân mình!" (Phía bên kia "Họ và chúng ta", Peter Winnen).

Nhà văn Edward Tick đã đọc bài thơ "Góc nhìn". Bài thơ từng cặp hai câu một, có 20 cặp câu như thế. Câu đầu dành để nói rõ góc nhìn nào, chỉ có hai phía: Từ góc nhìn viên đạn (chiến tranh) hoặc từ góc nhìn con người (nhân bản). Thí dụ: "Từ góc nhìn viên đạn: Ta là kẻ đầy tớ của số phận", hay: "Từ góc nhìn con người: Anh bắt tôi phải sống cho cả hai"…mỗi câu chỉ gói gọn một ý của tác giả về cuộc chiến (ví dụ: "Từ góc nhìn viên đạn: Định mệnh là một phát súng thẳng và nhanh… Từ góc nhìn con người: Cái chết của anh lẽ ra là của tôi"… Một bài thơ rất trí tuệ!

John Becknell đọc bài thơ "Khóc thương một người dân thường" viết tặng Mike Hall - bạn anh, từng tham chiến ở Việt Nam những năm 1969 -1972. Mike Hall là một sinh viên đi lính nghĩa vụ. Anh sang Việt Nam khi mới 19 tuổi với lòng tự hào về sức mạnh tuổi trẻ, ngỡ mình như một hiệp sĩ đi bảo vệ nền dân chủ. Sự quả quyết của anh đã thành điểm tựa cho một lữ đoàn bộ binh Việt Nam Cộng hòa tiến binh trên đường 9 về Bản Đông… Thế rồi đoàn bộ binh anh dẫn đường bị tiêu diệt trước hỏa lực và sự quả cảm của đối phương. Đối phương cứ tiến lên không ngừng, anh chỉ còn cách hạ thấp khẩu 40 ly hai nòng, thứ vũ khí không bao giờ dùng cho bộ binh, và bắn cho tới viên đạn cuối cùng… Anh hạ súng trước cánh đồng ngập xác người và thấy buồn nôn bởi tủi hổ và hối hận… Sau đó anh bỏ ngũ, học để trở thành bác sĩ. Suốt thời gian còn lại, anh làm việc tận tụy ngày đêm, cố cứu những con người khỏi bàn tay Thần Chết, như để bù lại những mạng sống đã bị anh cướp đi trong trận đánh ấy. Cho tới khi người ta tìm thấy anh, chết cô đơn trong một khách điếm…

Bài thơ có nhiều chi tiết của một truyện ngắn! Tôi càng hiểu vì sao những người bạn khác của anh, từ biển lửa đó bước ra, nhiều người đã mắc bệnh tâm thần, nếu không tìm được cách tự cứu rỗi. Một nhà văn khác trong đoàn đang làm nhiệm vụ tháo gỡ bom mìn đã đọc cả một chương trong cuốn truyện anh vừa xuất bản. Trong đó có câu: "Trò chuyện với bất kỳ cựu chiến binh nào đã từng tham chiến, người đó có thể kể cho bạn về sự phá hoại và hủy diệt. Mỗi người trong chúng tôi đều có một địa ngục riêng và phải tự tìm ra sự cứu rỗi cho riêng mình!… Mỗi người trong chúng tôi đều có một phiên bản của riêng mình về địa ngục!".            

Thời gian trôi qua… những vết thương cơ thể đều được chữa lành,  nhưng vết thương trong tâm hồn người lính thì  còn mãi…

Tôi hiểu vì sao sau cuộc chiến tranh thảm khốc, nước Mỹ cần đến nhiều bác sĩ chữa bệnh tâm thần đến thế! Các bạn chữa bệnh bằng tâm lý chưa đủ, các bạn còn cầm lên cây bút nghệ thuật, những con dao mổ không kém phần hiệu quả!    

Các bạn thơ Việt của tôi đọc thơ, mỗi người đều chọn bài theo dụng ý của mình. Trong phạm vi một bài báo ngắn, tôi không thể kể hết ra, nhưng sự việc tôi đọc thơ không có sự chuẩn bị văn bản dịch, lại là bài đọc cuối cùng thay lời phát biểu, tôi thiết nghĩ cũng có điều nên thuật lại:      

Khi nhà thơ Bằng Việt đọc thơ và phát biểu ý kiến cuối với tư cách Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội kiêm Chủ tịch Hội đồng Thơ Hội Nhà văn Việt Nam, sau đó chuyển sang trao tặng khách các tác phẩm thơ Hà Nội, mọi người biết đã đến lúc kết thúc cuộc giao lưu, rục rịch định ra về thì Chủ tịch Hội Phạm Xuân Nguyên lên tiếng: "Chúng tôi có truyền thống "kính lão đắc thọ". Để kết thúc cuộc giao lưu hôm nay, tôi xin mời một nhà thơ cao tuổi nhất ở đây phát biểu vài ý kiến. Đó là nhà thơ Vân Long, nguyên Chủ tịch Hội đồng thơ của Hội chúng tôi!".

Thú thực, tôi không phải người hoạt khẩu. Chiều đã muộn, đèn đường đã bật, mọi người nóng lòng muốn trở về với không khí Tết còn đầm ấm, nói gì bây giờ cũng dễ lặp lại, làm hỏng cuộc giao lưu thơ rất ý nghĩa này! Tôi chợt nhìn sang bên cạnh, có tờ An ninh thế giới Tết, đang mở ra ở trang có bài "Nhớ Hà Nội B52 tháng 12/1972 và tiếng hát Joan Baez…" của Nguyễn Thị Minh Thái mà tác giả bài báo để trước mặt chưa kịp cất vào cặp. Tôi đã đọc bài đó. Tác giả kể lại cái đêm được ông bố đưa đến phòng thu thanh Đài Tiếng nói Việt Nam gặp mặt nữ ca sĩ Mỹ đang cất lên tiếng hát bạn bè, chia lửa với Việt Nam đúng vào đêm bom Mỹ rải xuống, chộn rộn tiếng còi báo động, những lằn chớp tên lửa của ta đan khắp bầu trời, rồi tiếng bom B52 thật gần. Hẳn đó là trận mưa bom xuống Khâm Thiên…

Ồ! Thì ra tiếng nói nghệ thuật của một nghệ sĩ Mỹ đã cất lên từ ngày ấy, lại đúng lúc chiến sự căng thẳng nhất, giữa bao nhiêu dòng nhạc, trang thơ của các văn nghệ sĩ Việt Nam viết về cuộc chiến mà sau được mệnh danh lả trận Điện Biên Phủ trên không. Chúng ta Việt và Mỹ, đã có cuộc giao lưu nghệ thuật sớm như vậy! Tôi nhớ ra ngay: Ở thời điểm đó, tôi đã làm gì?                   

Và tôi đọc bài thơ "Qua quán bán hoa" viết trong thời điểm ấy ở Hải Phòng. Khi viết bài thơ này, tôi không bao giờ nghĩ có lúc nào đó, bài thơ sẽ được đọc cho những người lính phía bên kia, những người dù muốn hay không vẫn thuộc bộ máy khổng lồ gieo mưa bom B52 chết chóc xuống thành phố chúng tôi, đất nước chúng tôi. 

Bài thơ miêu tả kiểu ngắt ngọn một hiện thực kiên cường của những con người không chịu khoanh tay, hay than oán, căm hờn… mà chỉ mỉm cười khi đi qua quán hoa Hải Phòng: "Có vòng hoa nào cho ta không đó?".

Đó là một vệt các quán hoa nằm ngay khu trung tâm, bên cạnh quảng trường Nhà hát thành phố: bốn góc quán có mái cong như mái đao đình, tập trung màu sắc các loại hoa, cũng là nơi được xem như biểu tượng cho cả vui lẫn buồn, bởi không chỉ có những bó hoa, lẵng hoa mà còn cả những vòng hoa, cơ man nào là vòng hoa… cho những đám tang!

Qua quán bán hoa
Quán bán hoa hôm nay quá nhiều hoa!
Thành phố bộn rộn những hồi còi báo động
Người vào xưởng máy vai mang súng
Người đi phá bom kìm búa trong tay
Nhìn mái quán cong rêu phủ, mỉm cười:
"Có vòng hoa nào cho ta không đó?" 

Sống và chết? Chẳng phải bàn chi nữa!
Những mái nhà kiêu hãnh ngẩng cao…

Hải Phòng 1972

Vô hình trung, hai câu thơ cuối cùng của một bài thơ không có dự kiến đọc, đã kết thúc buổi giao lưu thơ Việt - Mỹ


  Vân Long

Các bài mới:
     Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn: Tất cả đều phải đúng quy luật (07/06)
     Bốn năm sau cái chết của vua nhạc pop Michael Jackson: Còn nhiều kiện tụng (24/05)
     Cựu Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy: Hoạ vô đơn chí! (24/05)
     Mặt trời trong lòng đất (24/05)
     Vĩnh biệt "Nàng thơ" của nhà thơ Giang Nam (23/05)
     NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề (23/05)
     Những người thầy dạy tôi viết văn (23/05)
Các bài đã đăng:
     Thượng tá, NSƯT Khương Đức Thuận: Trải nghiệm với "tình yêu mới" (21/02)
     Ngày xuân thắp nén nhang thơm... (21/02)
     Làng xuất bản sách Việt Nam năm 2011: Một số cuốn sách ấn tượng (20/02)
     Câu đối thành câu.. đói? (15/02)
     Dịch giả Trần Đương: Người bắc cầu nối hai nền văn hoá (14/02)
     Ngôi sao truyền hình thực tế Kim Kardashian: Vì đâu nên nỗi? (27/01)
     "Cô nàng lắm chiêu" Lady Gaga: Một năm đại hỷ (26/01)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39420595
TP HCM:
08.38241917
NHẬN TIN THƯ
TIÊU ĐIỂM
Nhà văn Trầm Hương: Kiêu hãnh vì được làm đàn bà
NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề
"Cuộc đời thật hoàn hảo" của một cô gái khuyết tật
NSƯT Thuý Cải: Giữ mãi nét duyên quan họ
Hoạ sĩ Trần Nhật Thăng và cuộc triển lãm chưa từng có ở Trường Sơn
Nghệ sĩ cải lương: Tuổi "xế chiều" và muôn nẻo mưu sinh
Thầy lang tiểu thuyết gia và... thi sĩ
Đạo diễn Bùi Như Lai và những vở kịch hình thể độc đáo
Giải cánh diều 2012: Cuộc đua của các đạo diễn Việt kiều?
Họa sĩ Phi Long: Bàn tay tài hoa vẽ chân dung bằng cát
NSƯT Quốc Anh: Đã nhiều năm đón giao thừa cùng mẹ
NSND Kim Chung: Sợ nhất sự chai lỳ cảm xúc
Đạo diễn, NSƯT Triệu Trung Kiên: Tin ở ngày mai
Nhà thơ Bùi Kim Anh: Lãng đãng sương mai vơi nỗi niềm
NSƯT Mai Hương: Cô Son lưu luyến thuở... vàng son
Hội chứng sex đe dọa đời sống văn hoá
Nhạc sĩ, ca sĩ khiếm thị Hà Chương: Hát để nhặt màu
Người giữ lửa cho "ngôi nhà điện ảnh"
Ca sĩ - diễn viên Thanh Thuý: Lặng lẽ đóng nhiều vai
Những thay đổi đáng mừng tại khu tưởng niệm Nam Cao
Lập nhà lưu niệm cho các nhà văn: Ngổn ngang trăm mối
Thèm một tiếng đàn mơ hoang nỗi nhớ...
NSƯT Thanh Lam: Giải trình cuộc sống bằng âm nhạc
Mong ước cuối đời của một nhà thơ khiếm thị
NSƯT Diễm Lộc: Có được thì phải có mất
Cuộc hội ngộ 40 năm của hai nghệ sĩ từng ở hai đầu chiến tuyến
NSƯT Minh Gái: Hợp với những vai diễn có số phận đặc biệt
Nhà văn Lê Lựu và "gã dở hơi"
Đi tìm dịch giả của bộ tiểu thuyết "Jăc Vantrax"
Người đẹp viết đẹp
NSƯT Vương Hà: Bao trau chuốt dồn cả vào vai diễn
NSND Mai Phương: Đã mang lấy nghiệp vào thân...
Người tự gửi thư cho mình và thú sưu tập có một không hai
Ca sĩ, nhạc sĩ Đức Chính: Cứ được mời là hát
NSND Thanh Hoa: Thanh thản tuổi xế chiều
Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Lần đầu tiên được "ngắm" thơ mình
Nhà văn Xuân Cang: Nhận diện mình qua kinh dịch
Nhà văn Nguyễn Quang Lập: Tôi vẽ bạn văn theo góc tiêng của tôi
NSƯT Thuý Mùi: Đằm thắm duyên chèo
Trọn đời một đam mê
Phía sau bức chân dung "Thầm lặng"
Làm phim về nghệ nhân hát xẩm cuối cùng của thế kỷ XX
NSND Phạm Quang Vinh: Người ẩn mình sau những thước phim
Từ "Nhẫn cỏ cho em" đến biệt danh "Vua nhạc sến"
Cùng nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Hoài Thanh "đối mặt với ma túy"
Kịch hù dọa người xem
Nghệ sĩ Hai Nhất: Từ vai kẻ phản bội đến vai trùm xã hội đen
Nhà văn Học Phi: Cố gắng để là một người già dễ chịu
Dự thảo Nghị định về hoạt động biểu diễn: Sau chặt là... thoáng
Từ một số "sự cố" trong làng văn nghệ thời gian gần đây:
Tình thật và tình đùa... trong nghệ sĩ
Nhà văn Như Bình: Viết như một sự tạ lỗi
Xử sự với tài năng trẻ: Đừng tạo áp lực bởi những tin đồn thiếu thiện chí
Hàng lèo tèo phiên chợ khó đông vui
Kỹ nghệ phát hành thơ
Mua bán kiểu lạ đời
Từ hiện tượng Uyên Linh: Bàn thêm về vấn đề khán giả
Quảng cáo trong phim: Càng lạm dụng càng phản tác dụng
Xu hướng mới của ca sĩ Việt
Nhà văn, nhà báo Phan Quang: Thương nhớ vẫn còn
Khi những sai sót cứ tiếp tục tái diễn
Tràn lan video clip ca nhạc "gợi cảm"
Cú hích mới cho sân khấu
Khi nhà văn không chịu làm...độc giả
Đạo diễn NSND Khải Hưng: Tôi giàu hơn một tỷ phú
Nhức nhối vấn nạn đạo kịch bản
Việc lộ ảnh nóng ở các nghệ sĩ trẻ: Đang là trào lưu?
Danh họa Trần Văn Cẩn: Chuyện đời lạ như chuyện nghề
Người có duyên với vai tình báo
Những bất ngờ từ Thạch Lam
Nàng thơ và tình yêu
Đại hội chi hội Nhà văn Công an lần thứ IV (2010 - 2015): Ngắn gọn và hiệu quả
NSND Đào Trọng Khánh: Bạn tốt, rượu ngon, đời nghệ sĩ...
Nghệ sĩ Dũng Nhi: Từ Năm Sài Gòn tới Bí thư tỉnh uỷ
Nỗi niềm thân phận con người
Người có duyên với vai phản diện
"Ngôi nhà" của nhà văn
NSƯT Thu Hà: Buồn vui nghiệp diễn
Lưu giữ và bảo quản phim: Khó từ nhiều phía
Đã có sự...chùn tay?
Làng giải trí thế giới: Những cuộc đấu giá kỳ quái
Lộm nhộm biển hiệu, quảng cáo
NSND Đình Quang: Vẫn lướt web mỗi ngày
Ba cuộc tình của "Bà đầm thép"
Một thú chơi dân gian...
Nghệ thuật vẽ trên cơ thể người: Vẫn chỉ là thử nghiệm?
Nhà văn Tô Hoài: Chuyện kể tuổi 90
Người bắc nhịp cầu cho sự giao lưu văn hóa
Nỗi niềm tranh lụa
Ngôi sao không cô đơn
Có một “Nhạc viện đồng quê”
Thi ca trong mùa đại lễ hội
Du xuân qua những vần thơ
Để tiếng cười là “mười thang thuốc bổ”
Xanh mãi những khúc ca xuân
Phim truyền hình Việt Nam: Loanh quanh tìm thương hiệu
Khi nghệ sĩ làm quảng cáo
Đạo diễn trẻ: Những cánh cửa rộng mở
Múa minh họa có còn là…minh họa?
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"