Chào bạn!      
Trang nhất > Văn Nghệ Công An > Đời sống văn hoá
NSND Đình Quang: Vẫn lướt web mỗi ngày
3:45, 05/05/2010

GS-TS NSND Đình Quang.

Giáo sư, Tiến sĩ, NSND Đình Quang sinh năm 1928 tại Hà Nội. Ông nguyên là Thứ trưởng Bộ Văn hóa - Thông tin, Hiệu trưởng Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh. NSND Đình Quang đã được Nhà nước trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật (năm 2007). Hiện tại, mặc dù đã ở tuổi 82, song nhịp làm việc của ông vẫn khiến nhiều tác giả trẻ phải kính nể.

Đặc biệt, hàng ngày ông vẫn dành một khoảng thời gian nhất định để vào mạng Internet. Nói như ngôn ngữ của cư dân mạng là ông vẫn "lướt web" mỗi ngày.

NSND Đình Quang tiếp tôi trong căn phòng được treo đầy tranh của những họa sĩ nổi tiếng mà ông sưu tầm được. Trước gian phòng là chiếc đàn piano, vật kỷ niệm ông bà còn giữ lại mà cô con gái Mỹ Linh chơi từ thuở nhỏ (giờ đây Mỹ Linh đã là một nhà báo, một biên tập viên sắc sảo phụ trách chuyên mục "Nhân vật - Sự kiện - Bình luận" trên Đài Truyền hình Việt Nam).

NSND Đình Quang sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học. Cha ông vốn là một y sĩ giỏi chữ Hán, giỏi tiếng Pháp. Mẹ ông là con gái của quan Án sát tỉnh Ninh Bình. Ông kể rằng, khi ông mới lên 10 tuổi, chiều chiều bố ông thường bắt ông chạy quanh sân cho... khỏe. Bố ông bảo, nhỡ sau này khó khăn, có sức khỏe thì kéo xe nuôi thân cũng không sợ chết.

Cậu bé Đình Quang hỏi bố: "Nếu con chịu khó học hành, không đến nỗi phải kéo xe thì làm gì?". Cụ bảo: "Có ba nghề mà con có thể theo học: Thầy thuốc để cứu người, thầy cãi (trạng sư) để bênh người oan ức, thầy giáo hoặc văn nghệ sĩ để giáo dục, nâng cao trí tuệ và tâm hồn con người!".

Nghe lời khuyên của cha, chín người anh em trai trong gia đình ông đều theo nghề giáo hoặc làm văn nghệ. Anh cả của ông là GS Nguyễn Lương Ngọc, người chủ xướng của nhóm "Xuân thu ngũ tập" và từng có thời là Hiệu trường Trường đại học Sư phạm Hà Nội. Anh thứ Nguyễn Đình Tiên là tác giả của cuốn "Chân dung tướng ngụy Sài Gòn". Em trai ông là Nguyễn Ngọc San - Giáo sư cổ văn và Hán nôm…

NSND Đình Quang được đào tạo bài bản về sân khấu tại Học viện Hý kịch Trung ương Bắc Kinh. Sau đó, ông tiếp tục tu nghiệp và nhận bằng tiến sĩ ở Đại học Humboldt (Berlin). Ông được học trò kính trọng, gọi là người "5 trong 1": Vừa là một nhà sư phạm trong vai trò Hiệu trưởng đầu tiên của phân hiệu kịch nói và Trường đại học Sân khấu - Điện ảnh với những học trò lừng danh như NSND Trọng Khôi, NSND Doãn Hoàng Giang, NSND Thế Anh, NSND Doãn Châu…, là nhà lý luận với những công trình: "Mấy vấn đề về nghệ thuật biểu diễn" (1962), "Kỹ thuật tâm lý diễn viên" (1968), "Nghệ thuật biểu diễn hiện thực tâm lý" (1978), "Sân khấu tiểu luận" (1975), "Phương pháp sân khấu Bectôn Brếch" (1983), "Bàn về sân khấu tự sự" (1982), "Sân khấu Việt Nam" (1998); là một nhà văn hóa với các công trình: "Còn văn hóa còn nhân loại", "Văn hóa và sự phát triển nhân cách", "Nhận thức và xử lý văn hóa trên thế giới", "Văn học nghệ thuật và sự hình thành phát triển nhân cách", "Văn học nghệ thuật Thăng Long - Hà Nội, quá khứ và hiện tại", "Nghệ thuật Việt Nam với sự phát triển nhân cách và văn minh Việt Nam"...; là một nghệ sĩ với hàng chục vở diễn do ông dàn dựng như "Hão", "Bệnh sĩ", "Đại đội trưởng của tôi…"... và là nhà quản lý với chức vụ Thứ trưởng Bộ Văn hóa trong giai đoạn đất nước bắt đầu tiến hành công cuộc đổi mới. Ngoài ra, ông còn là nghệ sĩ ngâm thơ, là nhà văn với những kịch bản, truyện ngắn, bút ký…

Về những kỷ niệm của mấy chục năm làm nghề, NSND Đình Quang kể: Có lần ông đi công tác nước ngoài về mua được chai rượu Mao Đài (thời đó rất hiếm) bèn đến rủ ông Chu Ngọc về nhà mình cùng "thưởng thức". Lúc ấy, nhà văn Nguyễn Tuân đang ở đó. Vì ông chưa gặp Nguyễn Tuân bao giờ nên khi ông cất lời mời, nhà văn cũng chỉ ậm ừ.

Buổi chiều, Chu Ngọc và Nguyễn Tuân đến nhà ông uống rượu. Được một lát, Chu Ngọc kéo Đình Quang ra một góc, bảo: "Ông Tuân hỏi tớ: "Này, Đình Quang có chơi được không?". Tớ bảo: "Nó láu hơn, nhưng vẫn là chất Nguyễn Lương Ngọc!". Cậu khéo khéo mà ứng xử với ông ấy".

Lại một lần khác, ông đèo nhà văn Nguyễn Tuân đến thăm anh trai mình (nhà văn, nhà giáo Nguyễn Lương Ngọc) đang ốm. Đến đầu phố, cách nhà Nguyễn Lương Ngọc mấy sải chân thì đột nhiên, Nguyễn Tuân vỗ vỗ vào lưng ông, bảo quay xe lại. Suốt đường về hai người không nói với nhau câu nào.

Về đến căn gác của mình, Nguyễn Tuân mới thủng thẳng nói: "Bản tính Lương Ngọc là tài tử và lãng mạn. Mấy chục năm làm thầy, nó phải mô phạm, phải ép xác. Gặp nhau thể nào nó cũng hỏi chuyện về giới chúng mình. Không kể thì không được mà kể thì nó lại thèm, lại nhớ. Thôi già rồi, để cho nó được sống yên một bề, kẻo tội…".

NSND Đình Quang là một nghệ sĩ, một nhà quản lý luôn biết cảm thông với những người làm nghề. Ngay cả thời gian ông đang giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Văn hóa, ông không vì cái "mác" quyền chức với hàng trăm công to việc lớn mà quên đi nghĩa vụ của mình đối với học trò, bạn hữu. Ông cũng không hề cao đạo mà luôn dân dã, thân tình, giữ nếp nhà Nho.

Ông nhớ lại câu chuyện hồi mới nhận chức Thứ trưởng: Một buổi trưa có một đội công nhân chở gạch và hai bao xi măng đến gõ cửa nhà ông. Họ bảo đến để xây cho ông bể nước. Ông ngạc nhiên, vì ông không có nhu cầu xây bể nước và cũng không gọi thợ. Họ bảo, họ được Phòng Hành chính của Bộ thuê đến xây bể nước theo tiêu chuẩn của cán bộ cao cấp.

Đầu tiên ông ngạc nhiên nhưng sau đó, khi hiểu ra thì ông từ chối, vì gia đình ông không có nhu cầu xây bể nước, ông xin trả lại tiêu chuẩn phân phối. Nhắc lại thời làm Thứ trưởng, ông bảo, cái "lộc" đầu tiên khi lên chức của ông, đấy là khi ông đi tổng duyệt chương trình thì được mời… một cốc bia. Thời gian sau, khi đời sống khấm khá hơn thì có thêm đĩa lạc rang, và "đỉnh điểm" món quà ông nhận được khi đi duyệt chương trình trong thời kỳ ông làm Thứ trưởng là… năm mươi nghìn đồng được gói gém cẩn thận trong phong bì.

Đấy là chưa kể có hôm (vào dịp lễ, tết), mặc dù đã 4 giờ sáng, gia đình vợ con ông vừa tiếp đám học trò cũ ra về đã bị bấm chuông inh ỏi, ông "mắt nhắm, mắt mở" ra mở cửa thì lại thấy… đám học trò khác tay cầm cút rượu đến xin hỏi ý kiến thầy về… kịch bản! Dù mệt nhưng niềm say mê sân khấu, quý trọng học trò, ông vẫn tiếp tục uống rượu, bàn luận về kịch bản đến… sáng!

Tôi còn được nghe nhà thơ Phạm Khải kể lại câu chuyện hồi Thứ trưởng Đình Quang đến giảng bài về Sân khấu cho sinh viên Trường Viết văn Nguyễn Du khóa 4.

Ông đang nói say sưa thì có người đến gặp để xin ông ký vào một công văn, giấy tờ gì đó. Ông đành dừng bài giảng, ngồi xuống ký. Ký xong, ông chau mày, nói: "Đến tận đây để nói chuyện với anh em văn nghệ sĩ rồi mà vẫn... không yên". Qua câu nói ấy, các sinh viên càng kính nể ông hơn vì hiểu được rằng đang có một nghệ sĩ thực thụ đứng trên bục giảng.

Niềm say mê sân khấu dường như đã ăn vào máu thịt của NSND Đình Quang. Dù bây giờ đã ở tuổi 82 nhưng hễ đâu có diễn vở kịch mới mà ông có nhu cầu tìm hiểu, thì dù không có giấy mời, ông vẫn tìm cách đi xem. Khi thì ông đi taxi, khi đi xe ôm, khi thì một người học trò đến đón đi cùng.

Mới đây, ông cùng nhà báo, người học trò ruột Lê Quý Hiền đi xem một vở kịch mới. Trên đường về, Lê Quý Hiền hỏi thầy về vở kịch vừa xem, ông bảo: "Cậu đừng nói gì, làm phân tán luồng suy nghĩ của tôi!". Sau đó, hai thầy trò rẽ vào phố Tống Duy Tân nhâm nhi cút rượu, ăn bát cháo nóng và bàn luận về vở kịch đến… hơn 1 giờ sáng, khi nhà chủ đóng cửa mới chịu về.

Ở tuổi "xưa nay hiếm", nhưng NSND Đình Quang vẫn hàng ngày "lướt web". Trước khi đi ngủ, bao giờ ông cũng đọc sách, những cuốn sách chuyên luận có mà các tập truyện ngắn, tiểu thuyết cũng có, đấy là chưa kể, ông còn đọc, nhật xét hàng chục tập kịch bản của học trò...

Tuy nhiên, trong câu chuyện, người thầy tuổi 82 ấy thổ lộ rằng ông có một nỗi buồn, nỗi cô đơn vì những người cùng thời với ông đều đã lần lượt ra đi. Ông bảo, sống lâu chưa chắc đã sướng, bởi vì người ta phải chạm vào một nỗi cô đơn không gì che lấp được. Lớp trẻ hiện nay ít người biết đến thế hệ ông, chứ chưa nói đến việc chuyện trò…

Những người bạn tri âm thì đã nằm xuống dưới những tấc đất sâu, thậm chí, trong đám học trò của ông, cũng nhiều người đã về nơi chín suối. Ông bảo rằng, càng ngày ông càng thấm thía câu nói của nhà văn Nguyễn Tuân trong đám tang ông Chu Ngọc: "Ai rồi cũng đi thôi, nhưng cái kiếp chúng mình ra đi trước vợ thì đỡ khổ hơn…".

Ngày đó, ông không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của câu nói này, phải đến khi nghe bà vợ nhà văn Nguyễn Tuân cắt nghĩa, ông mới hiểu hết thông điệp của nhà văn: Nếu ông đi trước bà thì bà buồn nhưng không khổ, vì bà còn biết lo cơm cháo cho mình, chứ nếu bà đi trước ông thì không những ông buồn mà còn khổ nữa, vì ông chẳng biết tự lo ăn uống cho mình như thế nào.

Tôi thì nghĩ, với NSND Đình Quang, ông cô đơn, day dứt còn vì nhiều lẽ. Là  một trong những người khai sáng của nền sân khấu Việt Nam đương đại, trước thực trạng sân khấu đang xuống cấp, ít người tâm huyết với nó cũng là một lẽ khiến ông buồn. Ông giờ như "ngọn cây tìm nỗi cô đơn trên trời" nhưng chắc chắn, những gì ông đã làm được cho nền sân khấu Việt Nam là điều mà nhiều thế hệ nghệ sĩ không thể không ghi nhận


  Trần Hoàng Thiên Kim

Các bài mới:
     Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn: Tất cả đều phải đúng quy luật (07/06)
     Bốn năm sau cái chết của vua nhạc pop Michael Jackson: Còn nhiều kiện tụng (24/05)
     Cựu Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy: Hoạ vô đơn chí! (24/05)
     Mặt trời trong lòng đất (24/05)
     Vĩnh biệt "Nàng thơ" của nhà thơ Giang Nam (23/05)
     NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề (23/05)
     Những người thầy dạy tôi viết văn (23/05)
Các bài đã đăng:
     Vẫn “dậm chân tại chỗ” (28/04)
     Nhiều, nhưng chưa tinh (28/04)
     Nhạc sĩ Ngọc Châu: "Nếu điều đó xảy ra..." (28/04)
     Người trình làng “Giữa thanh thiên bạch nhật” (28/04)
     Cuộc kiếm tìm vũ điệu Thăng Long cổ (28/04)
     Phục trang trong phim Việt: Không thể xem nhẹ! (28/04)
     Món quà nào gửi tới mai sau? (26/04)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39420595
TP HCM:
08.38241917
NHẬN TIN THƯ
TIÊU ĐIỂM
Nhà văn Trầm Hương: Kiêu hãnh vì được làm đàn bà
NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề
"Cuộc đời thật hoàn hảo" của một cô gái khuyết tật
NSƯT Thuý Cải: Giữ mãi nét duyên quan họ
Hoạ sĩ Trần Nhật Thăng và cuộc triển lãm chưa từng có ở Trường Sơn
Nghệ sĩ cải lương: Tuổi "xế chiều" và muôn nẻo mưu sinh
Thầy lang tiểu thuyết gia và... thi sĩ
Đạo diễn Bùi Như Lai và những vở kịch hình thể độc đáo
Giải cánh diều 2012: Cuộc đua của các đạo diễn Việt kiều?
Họa sĩ Phi Long: Bàn tay tài hoa vẽ chân dung bằng cát
NSƯT Quốc Anh: Đã nhiều năm đón giao thừa cùng mẹ
NSND Kim Chung: Sợ nhất sự chai lỳ cảm xúc
Đạo diễn, NSƯT Triệu Trung Kiên: Tin ở ngày mai
Nhà thơ Bùi Kim Anh: Lãng đãng sương mai vơi nỗi niềm
NSƯT Mai Hương: Cô Son lưu luyến thuở... vàng son
Hội chứng sex đe dọa đời sống văn hoá
Nhạc sĩ, ca sĩ khiếm thị Hà Chương: Hát để nhặt màu
Người giữ lửa cho "ngôi nhà điện ảnh"
Ca sĩ - diễn viên Thanh Thuý: Lặng lẽ đóng nhiều vai
Những thay đổi đáng mừng tại khu tưởng niệm Nam Cao
Lập nhà lưu niệm cho các nhà văn: Ngổn ngang trăm mối
Thèm một tiếng đàn mơ hoang nỗi nhớ...
NSƯT Thanh Lam: Giải trình cuộc sống bằng âm nhạc
Mong ước cuối đời của một nhà thơ khiếm thị
NSƯT Diễm Lộc: Có được thì phải có mất
Cuộc hội ngộ 40 năm của hai nghệ sĩ từng ở hai đầu chiến tuyến
NSƯT Minh Gái: Hợp với những vai diễn có số phận đặc biệt
Nhà văn Lê Lựu và "gã dở hơi"
Đi tìm dịch giả của bộ tiểu thuyết "Jăc Vantrax"
Người đẹp viết đẹp
NSƯT Vương Hà: Bao trau chuốt dồn cả vào vai diễn
NSND Mai Phương: Đã mang lấy nghiệp vào thân...
Người tự gửi thư cho mình và thú sưu tập có một không hai
Ca sĩ, nhạc sĩ Đức Chính: Cứ được mời là hát
NSND Thanh Hoa: Thanh thản tuổi xế chiều
Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Lần đầu tiên được "ngắm" thơ mình
Nhà văn Xuân Cang: Nhận diện mình qua kinh dịch
Nhà văn Nguyễn Quang Lập: Tôi vẽ bạn văn theo góc tiêng của tôi
NSƯT Thuý Mùi: Đằm thắm duyên chèo
Trọn đời một đam mê
Phía sau bức chân dung "Thầm lặng"
Làm phim về nghệ nhân hát xẩm cuối cùng của thế kỷ XX
NSND Phạm Quang Vinh: Người ẩn mình sau những thước phim
Từ "Nhẫn cỏ cho em" đến biệt danh "Vua nhạc sến"
Cùng nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Hoài Thanh "đối mặt với ma túy"
Kịch hù dọa người xem
Nghệ sĩ Hai Nhất: Từ vai kẻ phản bội đến vai trùm xã hội đen
Nhà văn Học Phi: Cố gắng để là một người già dễ chịu
Dự thảo Nghị định về hoạt động biểu diễn: Sau chặt là... thoáng
Từ một số "sự cố" trong làng văn nghệ thời gian gần đây:
Tình thật và tình đùa... trong nghệ sĩ
Nhà văn Như Bình: Viết như một sự tạ lỗi
Xử sự với tài năng trẻ: Đừng tạo áp lực bởi những tin đồn thiếu thiện chí
Hàng lèo tèo phiên chợ khó đông vui
Kỹ nghệ phát hành thơ
Mua bán kiểu lạ đời
Từ hiện tượng Uyên Linh: Bàn thêm về vấn đề khán giả
Quảng cáo trong phim: Càng lạm dụng càng phản tác dụng
Xu hướng mới của ca sĩ Việt
Nhà văn, nhà báo Phan Quang: Thương nhớ vẫn còn
Khi những sai sót cứ tiếp tục tái diễn
Tràn lan video clip ca nhạc "gợi cảm"
Cú hích mới cho sân khấu
Khi nhà văn không chịu làm...độc giả
Đạo diễn NSND Khải Hưng: Tôi giàu hơn một tỷ phú
Nhức nhối vấn nạn đạo kịch bản
Việc lộ ảnh nóng ở các nghệ sĩ trẻ: Đang là trào lưu?
Danh họa Trần Văn Cẩn: Chuyện đời lạ như chuyện nghề
Người có duyên với vai tình báo
Những bất ngờ từ Thạch Lam
Nàng thơ và tình yêu
Đại hội chi hội Nhà văn Công an lần thứ IV (2010 - 2015): Ngắn gọn và hiệu quả
NSND Đào Trọng Khánh: Bạn tốt, rượu ngon, đời nghệ sĩ...
Nghệ sĩ Dũng Nhi: Từ Năm Sài Gòn tới Bí thư tỉnh uỷ
Nỗi niềm thân phận con người
Người có duyên với vai phản diện
"Ngôi nhà" của nhà văn
NSƯT Thu Hà: Buồn vui nghiệp diễn
Lưu giữ và bảo quản phim: Khó từ nhiều phía
Đã có sự...chùn tay?
Làng giải trí thế giới: Những cuộc đấu giá kỳ quái
Lộm nhộm biển hiệu, quảng cáo
NSND Đình Quang: Vẫn lướt web mỗi ngày
Ba cuộc tình của "Bà đầm thép"
Một thú chơi dân gian...
Nghệ thuật vẽ trên cơ thể người: Vẫn chỉ là thử nghiệm?
Nhà văn Tô Hoài: Chuyện kể tuổi 90
Người bắc nhịp cầu cho sự giao lưu văn hóa
Nỗi niềm tranh lụa
Ngôi sao không cô đơn
Có một “Nhạc viện đồng quê”
Thi ca trong mùa đại lễ hội
Du xuân qua những vần thơ
Để tiếng cười là “mười thang thuốc bổ”
Xanh mãi những khúc ca xuân
Phim truyền hình Việt Nam: Loanh quanh tìm thương hiệu
Khi nghệ sĩ làm quảng cáo
Đạo diễn trẻ: Những cánh cửa rộng mở
Múa minh họa có còn là…minh họa?
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"