Chào bạn!      
Trang nhất > Văn Nghệ Công An > Đời sống văn hoá
Xung quanh một số ý kiến về việc... nói ngọng trên các phương tiện truyền thông
Nhìn nhận thế nào cho thoả đáng?
8:00, 02/12/2011

Thời gian qua, có một vấn đề thoạt ngỡ là nhỏ, tưởng như chỉ là thói quen của từng người, từng vùng miền - ấy là việc nói… ngọng - đã bất ngờ trở thành tâm điểm thu hút sự bàn thảo của công luận...

Chỉ tính trong mươi ngày trở lại đây, ta đã có thể thấy: Báo Tuổi trẻ có bài "Hà Nội chữa nói ngọng"; Báo Quân đội nhân dân có bài "Nói ngọng"; Báo điện tử infonet có bài "Lói" ngọng thì không phải là người thủ đô"; Báo Dân trí có bài "Xóa ngọng cho quan chức"; Báo Khoa học và đời sống có bài "Chữa ngọng l/n là chuyện tào lao"; Báo điện tử Vietnamnet có bài "Truyền hình còn ngọng nữa là…"… vv và vv…Tất cả hẳn đều được "khơi nguồn" từ một chủ trương mới của Sở Giáo dục & Đào tạo Hà Nội: "Chữa ngọng" cho học sinh (kể cả một số giáo viên) ở bậc tiểu học.

Đã có nhiều nhà giáo, nhiều văn nghệ sĩ và cả một số nhà khoa học lên tiếng về vấn đề này. Ý kiến thì nhiều, và không phải không có chỗ "đá" nhau (như có người cho đó là thói quen xấu cần phải sửa; có người lại cho đó là do văn hóa mỗi vùng miền khác nhau; có người cho nói ngọng như thế gây phản cảm; có người lại cho nói "chuẩn" quá chưa chắc đã thuận cho việc hòa đồng). Nếu xét ở từng góc độ thì các ý kiến ấy không phải không ít nhiều có lý. Tuy nhiên, điều mà tôi chú ý nhất là một nhận xét của PGS.TS Đỗ Viết Hùng, Trưởng khoa Ngữ văn Trường Đại học Sư phạm Hà Nội: "Bây giờ thậm chí một số vị trả lời trên truyền hình còn nói ngọng…". Tôi nói "chú ý" là bởi sau khi đọc nhận xét đó, đã có không ít bạn đọc gửi comment nêu ý kiến: Lãnh đạo "nhà đài" cần phải cắt không cho bất kỳ một người… nói ngọng nào xuất hiện trên truyền hình.

Yêu cầu "nhà đài" không cho người dân nói ngọng xuất hiện trên truyền hình là một đòi hỏi hơi thái quá. Ảnh trong bài: Phóng viên truyền hình phỏng vấn bà con một xã vùng cao (ảnh chỉ có tính chất minh họa).

Tôi cho rằng đây là một đòi hỏi hơi thái quá, bởi thực tế, truyền hình cũng như các phương tiện truyền thông khác, ngoài chức năng định hướng, giáo dục… còn phải phản ánh mọi mặt của cuộc sống, trong đó có lời ăn tiếng nói mang dấu ấn cuộc sống thực của người dân. Không thể buộc mọi người khi xuất hiện trên tivi đều phải phát âm một cách chuẩn mực như các phát thành viên, bình luận viên… của "nhà đài" được (tôi đồng ý với ý kiến của nhà thơ Bùi Hoàng Tám, là "Một bình luận viên của đài phát thanh hay truyền hình không được nói ngọng" và sự thật, như TS Nguyễn Thị Minh Thái nhận xét, với những người nói ngọng mà muốn xin vào làm phát thanh viên đài phát thanh, truyền hình thì chắc chắn họ sẽ bị đánh trượt từ vòng gửi xe). Còn với các đối tượng khác, nhất đó lại là nông dân các vùng xa xôi hẻo lánh, thiết nghĩ không nên quá nghiệt ngã với họ như thế. Chưa kể, nói như GS Nguyễn Văn Hiệp, Khoa Ngôn ngữ học - Trường Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn Hà Nội thì "Ngôn ngữ mỗi vùng có đặc trưng riêng", cho nên "viết thì phải đúng, còn nói mà bắt phải sửa thì là chuyện tào lao".

Nói vậy song không phải tôi không có điều cần góp ý với "nhà đài" trong việc giới thiệu, truyền tải lời ăn tiếng nói của cư dân các vùng miền tới khán giả xem truyền hình cả nước. Không, thực tâm tôi không quan tâm nhiều lắm tới việc người phát biểu có lẫn lộn "n thấp", "l cao", "trung trâu" hay "chung chó" (tức tr và ch) không mà quan tâm nhiều tới việc "nhà đài" ghi âm có rõ tiếng không? Việc này, nói thực là gần đây tôi bắt gặp không ít: Nhiều đoạn phóng viên phỏng vấn người dân song khán giả không thể nghe được người dân nói gì. Phần vì lọc âm không tốt, phần vì người phát biểu hoặc nói nhanh, hoặc nói nhỏ, hoặc nói ngôn ngữ của những vùng đất quá "đặc trưng", thành ra người xem truyền hình - nhất là với khán giả Hà thành như tôi - rất khó nhận biết người đang phát biểu nói gì. Cùng người Việt với nhau mà xa cách như nghe người ngoại quốc nói vậy.

Thiết nghĩ, với những trường hợp ấy, các biên tập viên truyền hình cần phải có cách xử lý tỉ mỉ, khoa học. Ví như, họ cần dùng lời của mình (hoặc phát thanh viên) thuyết minh nội dung mà người dân đang muốn truyền tải tới khán giả, và hình ảnh, lời nói của người dân (đang phát biểu) chỉ được dùng xen vào đó để gọi là có không khí đời sống mà thôi (như ta vẫn làm với phần phỏng vấn người nước ngoài). Có như vậy thì việc phỏng vấn ai đó mới thực sự có ý nghĩa đối với khán giả. Theo tôi, đây mới là việc thiết thực mà các "nhà đài" cần chú ý để chấn chỉnh cho chất lượng chương trình ngày càng tốt hơn


  Nguyễn Trường Văn

Các bài mới:
     Vĩnh biệt "Nàng thơ" của nhà thơ Giang Nam (23/05)
     NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề (23/05)
     Những người thầy dạy tôi viết văn (23/05)
     Góc nhìn mới về người vợ "tai tiếng" của nhà văn hào Mỹ F.Scott Fitzgerald (22/05)
     Nhà thơ Hoàng Cát: Thanh thản sống và viết (21/05)
     Tài năng dịch thuật của "thi sĩ đồng quê" Đoàn Văn Cừ (21/05)
     Chuyện đời thường của một "ẩn sĩ Đường" (20/05)
Các bài đã đăng:
     "Đọc mù" (30/11)
     Cô Tấm vẫn thảo hiền (29/11)
     Nhà văn Xuân Cang: Nhận diện mình qua kinh dịch (29/11)
     Cái giá của một cuộc tình lệch pha (26/11)
     Khi nhà thơ được bầu làm tổng thống (25/11)
     Nữ diễn viên Monica Bellucci: Bông hồng kiêu hãnh (25/11)
     Hoạ sĩ Hữu khoa: Phải làm cho nhân vật đáng yêu hơn đáng sợ (24/11)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39420595
TP HCM:
08.38241917
NHẬN TIN THƯ
TIÊU ĐIỂM
NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề
"Cuộc đời thật hoàn hảo" của một cô gái khuyết tật
NSƯT Thuý Cải: Giữ mãi nét duyên quan họ
Hoạ sĩ Trần Nhật Thăng và cuộc triển lãm chưa từng có ở Trường Sơn
Nghệ sĩ cải lương: Tuổi "xế chiều" và muôn nẻo mưu sinh
Thầy lang tiểu thuyết gia và... thi sĩ
Đạo diễn Bùi Như Lai và những vở kịch hình thể độc đáo
Giải cánh diều 2012: Cuộc đua của các đạo diễn Việt kiều?
Họa sĩ Phi Long: Bàn tay tài hoa vẽ chân dung bằng cát
NSƯT Quốc Anh: Đã nhiều năm đón giao thừa cùng mẹ
NSND Kim Chung: Sợ nhất sự chai lỳ cảm xúc
Đạo diễn, NSƯT Triệu Trung Kiên: Tin ở ngày mai
Nhà thơ Bùi Kim Anh: Lãng đãng sương mai vơi nỗi niềm
NSƯT Mai Hương: Cô Son lưu luyến thuở... vàng son
Hội chứng sex đe dọa đời sống văn hoá
Nhạc sĩ, ca sĩ khiếm thị Hà Chương: Hát để nhặt màu
Người giữ lửa cho "ngôi nhà điện ảnh"
Ca sĩ - diễn viên Thanh Thuý: Lặng lẽ đóng nhiều vai
Những thay đổi đáng mừng tại khu tưởng niệm Nam Cao
Lập nhà lưu niệm cho các nhà văn: Ngổn ngang trăm mối
Thèm một tiếng đàn mơ hoang nỗi nhớ...
NSƯT Thanh Lam: Giải trình cuộc sống bằng âm nhạc
Mong ước cuối đời của một nhà thơ khiếm thị
NSƯT Diễm Lộc: Có được thì phải có mất
Cuộc hội ngộ 40 năm của hai nghệ sĩ từng ở hai đầu chiến tuyến
NSƯT Minh Gái: Hợp với những vai diễn có số phận đặc biệt
Nhà văn Lê Lựu và "gã dở hơi"
Đi tìm dịch giả của bộ tiểu thuyết "Jăc Vantrax"
Người đẹp viết đẹp
NSƯT Vương Hà: Bao trau chuốt dồn cả vào vai diễn
NSND Mai Phương: Đã mang lấy nghiệp vào thân...
Người tự gửi thư cho mình và thú sưu tập có một không hai
Ca sĩ, nhạc sĩ Đức Chính: Cứ được mời là hát
NSND Thanh Hoa: Thanh thản tuổi xế chiều
Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Lần đầu tiên được "ngắm" thơ mình
Nhà văn Xuân Cang: Nhận diện mình qua kinh dịch
Nhà văn Nguyễn Quang Lập: Tôi vẽ bạn văn theo góc tiêng của tôi
NSƯT Thuý Mùi: Đằm thắm duyên chèo
Trọn đời một đam mê
Phía sau bức chân dung "Thầm lặng"
Làm phim về nghệ nhân hát xẩm cuối cùng của thế kỷ XX
NSND Phạm Quang Vinh: Người ẩn mình sau những thước phim
Từ "Nhẫn cỏ cho em" đến biệt danh "Vua nhạc sến"
Cùng nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Hoài Thanh "đối mặt với ma túy"
Kịch hù dọa người xem
Nghệ sĩ Hai Nhất: Từ vai kẻ phản bội đến vai trùm xã hội đen
Nhà văn Học Phi: Cố gắng để là một người già dễ chịu
Dự thảo Nghị định về hoạt động biểu diễn: Sau chặt là... thoáng
Từ một số "sự cố" trong làng văn nghệ thời gian gần đây:
Tình thật và tình đùa... trong nghệ sĩ
Nhà văn Như Bình: Viết như một sự tạ lỗi
Xử sự với tài năng trẻ: Đừng tạo áp lực bởi những tin đồn thiếu thiện chí
Hàng lèo tèo phiên chợ khó đông vui
Kỹ nghệ phát hành thơ
Mua bán kiểu lạ đời
Từ hiện tượng Uyên Linh: Bàn thêm về vấn đề khán giả
Quảng cáo trong phim: Càng lạm dụng càng phản tác dụng
Xu hướng mới của ca sĩ Việt
Nhà văn, nhà báo Phan Quang: Thương nhớ vẫn còn
Khi những sai sót cứ tiếp tục tái diễn
Tràn lan video clip ca nhạc "gợi cảm"
Cú hích mới cho sân khấu
Khi nhà văn không chịu làm...độc giả
Đạo diễn NSND Khải Hưng: Tôi giàu hơn một tỷ phú
Nhức nhối vấn nạn đạo kịch bản
Việc lộ ảnh nóng ở các nghệ sĩ trẻ: Đang là trào lưu?
Danh họa Trần Văn Cẩn: Chuyện đời lạ như chuyện nghề
Người có duyên với vai tình báo
Những bất ngờ từ Thạch Lam
Nàng thơ và tình yêu
Đại hội chi hội Nhà văn Công an lần thứ IV (2010 - 2015): Ngắn gọn và hiệu quả
NSND Đào Trọng Khánh: Bạn tốt, rượu ngon, đời nghệ sĩ...
Nghệ sĩ Dũng Nhi: Từ Năm Sài Gòn tới Bí thư tỉnh uỷ
Nỗi niềm thân phận con người
Người có duyên với vai phản diện
"Ngôi nhà" của nhà văn
NSƯT Thu Hà: Buồn vui nghiệp diễn
Lưu giữ và bảo quản phim: Khó từ nhiều phía
Đã có sự...chùn tay?
Làng giải trí thế giới: Những cuộc đấu giá kỳ quái
Lộm nhộm biển hiệu, quảng cáo
NSND Đình Quang: Vẫn lướt web mỗi ngày
Ba cuộc tình của "Bà đầm thép"
Một thú chơi dân gian...
Nghệ thuật vẽ trên cơ thể người: Vẫn chỉ là thử nghiệm?
Nhà văn Tô Hoài: Chuyện kể tuổi 90
Người bắc nhịp cầu cho sự giao lưu văn hóa
Nỗi niềm tranh lụa
Ngôi sao không cô đơn
Có một “Nhạc viện đồng quê”
Thi ca trong mùa đại lễ hội
Du xuân qua những vần thơ
Để tiếng cười là “mười thang thuốc bổ”
Xanh mãi những khúc ca xuân
Phim truyền hình Việt Nam: Loanh quanh tìm thương hiệu
Khi nghệ sĩ làm quảng cáo
Đạo diễn trẻ: Những cánh cửa rộng mở
Múa minh họa có còn là…minh họa?
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"