Chào bạn!      
Trang nhất > Văn Nghệ Công An > Đời sống văn hoá
Nhà văn Trần Thanh Hà: Mơ hồ và quyến rũ
8:00, 25/04/2006
Như Bình
Nhà văn Trần Thanh Hà.

Tôi muốn bắt đầu bài viết về chị bằng tên của tập truyện ngắn mới nhất mà chị sắp sửa cho ra mắt bạn đọc: Mơ hồ quyến rũ. Nhiều khi nhìn chị, tôi cứ có cảm giác, chị đang đi mơ hồ trên con đường hằng ngày chị vẫn đi, mơ hồ sống với cuộc đời thực mà chị đang sống.

Tôi biết và chơi với Trần Thanh Hà từ những năm tháng chị đang là cô giáo dạy văn, trẻ măng và tràn đầy sức sống ở mảnh đất Quảng Trị. Những truyện ngắn hay của chị, đều được viết ở quê hương của chị, một vùng đất miền Trung đầy khốc liệt cả trong chiến tranh, và trong điều kiện sinh tồn.

Chị viết những truyện ngắn ấy trong tâm thế của một người trẻ tuổi sinh ra sau chiến tranh, lớn lên và trưởng thành ngay nơi mảnh đất vẫn còn nguyên vẹn những ký ức chiến tranh, những hoang tàn thương tích của hậu chiến. Với một khát vọng sống mãnh liệt, chị đã viết bằng tất cả nỗi cảm thông chia sẻ với chính những con người, cuộc đời ở nơi đó; và bằng cả sự trải nghiệm của chính mình, bằng những khát khao thao thiết nhất và dữ dội nhất của con người vốn chứa đựng một tâm hồn và tính cách khá "hoang dã".

Từ ngày đó, cho dù mang một gương mặt ngơ ngác, một bề ngoài tĩnh lặng và mơ hồ, một vóc dáng với vẻ dịu dàng và nhẹ nhõm cho những ai bắt gặp lần đầu, thì tôi đã nhìn thấy những bước chân của con ngựa hoang ở chị. Rời bỏ một công việc yêu thích và khá ổn định, rời bỏ mảnh đất Quảng Trị để hòa nhập vào một đời sống sục sôi hơn, mênh mang hơn, và xa lạ hơn ở một thành phố lớn như Hà Nội trong khi không vì một cái gì cả ngoài chính khát vọng được ra khỏi căn nhà của mình, được đặt chân vào một thế giới rộng lớn hơn, tự do hơn, tôi cho rằng chị rất dũng cảm.

Trần Thanh Hà rời bục giảng ở trường chuyên tỉnh Quảng Trị để ra Hà Nội trở thành một biên tập viên của Nhà xuất bản Công an nhân dân vào năm 1997. Lúc đó, độc giả trong nước đã biết đến chị là một nhà văn trẻ, nổi tiếng với những tập truyện ngắn: "Gió của mùa sau"; "Ơi đò ca cút" và "Biển Hồ lai láng". Những tập truyện ngắn ấy đã có lúc đưa chị đến những đỉnh cao của nghiệp cầm bút với hai giải thưởng xuất sắc trong hai cuộc thi của Tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 1996, và Giải thưởng văn học cho tuổi trẻ của Nhà xuất bản Thanh niên.

Mới đó đã mười năm có lẻ. Cái tên Trần Thanh Hà đã từng vang lên khá lâu trên văn đàn rồi cũng lặng lẽ chìm vào sự mơ hồ của đời sống văn chương, của những người viết trẻ bấy lâu nay. Chỉ có điều, thoát ra những vầng hào quang ngắn ngủi ấy, những chớp lóe của danh tiếng mà xưa nay người được tận hưởng cũng như người chưa với tới đều cảm thấy là mơ hồ, thậm chí là hão huyền, thì con người Trần Thanh Hà, cô gái Quảng Trị với làn da trắng như không phải nơi chị sinh ra là nắng gió, đôi mắt ngơ ngác sau cặp kính cận với ánh nhìn nhẹ như không, giọng nói nhẹ như không vẫn tồn tại dường như biệt lập với cái đời sống mênh mang ấy.

Trần Thanh Hà sống trong một căn gác nhỏ chỉ 30m2 trong một khu chung cư cũ và nghèo giữa lòng Hà Nội. Trong lúc bạn bè cùng lứa của chị, kẻ vội vã sắp đặt cho mình một cuộc sống ngăn nắp của thế gian ví như là lập gia đình, sinh con đẻ cái trở thành công chức mẫn cán; hay kẻ nung nấu những mộng tưởng lớn lao hơn: tiền tài, danh vọng, và địa vị chẳng hạn; hoặc có khi tàn lụi theo những chấp chênh của miếng cơm manh áo trong cuộc sống thường nhật trụi trần và nghiệt ngã kia thì Trần Thanh Hà vẫn lặng lẽ những bước đi lơ đễnh trên lằn ranh chông chênh giữa cuộc sống thực tế và những mộng ảo.

Rất nhiều lần trở về căn gác nhỏ của chị, thở cùng chị cái đời sống ở đó, tôi đã không sao chịu nổi cảm giác yên tĩnh đến gần như là lặng im, là tẻ nhạt vô vị khi phía trước cánh cửa của ngôi nhà mình là những hành lang tối và bức tường cũ kỹ ẩm mốc. Còn phía sau, bên ngoài khung cửa sổ là những khoảng vuông nhỏ xíu của bầu trời. Trong một khoảng không gian chật hẹp thế, lặng im thế, và buồn đến thế, thế nhưng Trần Thanh Hà đã kiên nhẫn ở đó từ rất lâu, và gần như là cam chịu với cái mà mình đã tạo ra.

Tôi đã từng thốt lên rằng điều đó thật khác với một Thanh Hà mạnh mẽ và ghét sự nhàm cũ. Thế nhưng, với chị có khi đó lại là một không gian mà chị thích, thế giới của chị chỉ là vậy, ở đó chị kiên nhẫn với bao khát vọng âm thầm. Chị chăm chỉ làm việc, đọc nhiều, viết nhiều, làm nhiều cuốn sách có giá trị, và chưa từng ngừng việc học. (Chị vừa lấy bằng thạc sỹ văn chương và đang dự định làm tiến sỹ).

Trần Thanh Hà vẫn chưa lập gia đình. Tôi biết, người như Trần Thanh Hà không bao giờ chịu thỏa hiệp. Cho dù chị biết, thế gian, ngàn vạn những người đàn ông và đàn bà cùng nhau xây dựng nên một gia đình mà không phải trong tất cả họ ai cũng đủ đầy được yếu tố tình yêu. Thiếu tình yêu, họ vẫn nên vợ nên chồng, sinh con đẻ cái và sống với nhau đến trọn đời. Thanh Hà không như vậy, người đàn ông sống cùng với chị có thể không có bất cứ thứ gì cả ngoại trừ tình yêu của chị. Chỉ cần tình yêu thôi là đủ, thế nhưng xem ra tình yêu thật quá khó trong đời.

- Khi ra Hà Nội chị đã nghĩ rằng sẽ thay đổi được nhiều lắm.

- (cười) Đi chẳng qua là một sự xê dịch, điều đó chắc có lẽ, con người ai cũng mong muốn. Người ta sinh ra là để bước ra khỏi căn nhà của mình chứ không phải ở yên lại đấy, tôi cũng vậy.

- Những căn nhà mới tưởng đã không cầm hãm được chị?

- Tiếc rằng tôi đã đi quá ít và sống quá ít.


 
1 | 2  >>Trang sau

Các bài mới:
     Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn: Tất cả đều phải đúng quy luật (07/06)
     Cựu Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy: Hoạ vô đơn chí! (24/05)
     Bốn năm sau cái chết của vua nhạc pop Michael Jackson: Còn nhiều kiện tụng (24/05)
     Mặt trời trong lòng đất (24/05)
     Vĩnh biệt "Nàng thơ" của nhà thơ Giang Nam (23/05)
     Những người thầy dạy tôi viết văn (23/05)
     NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề (23/05)
Các bài đã đăng:
     Tài năng mới làm ra nghệ thuật (19/04)
     Đạo diễn Tất Bình và niềm vui đón 8 cánh diều vàng về Hãng Phim truyện 1 (19/04)
     Đạo diễn Nguyễn Hữu Luyện và bộ phim về người chiến sĩ công an (19/04)
     “Chuyện không muốn kể” nhưng… lại kể (19/04)
     Tiếng hát biên thùy (18/04)
     Những tấm lòng với Anh hùng liệt sỹ Đặng Thùy Trâm (09/04)
     Chiếng chèo làng Khuốc (08/04)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39420595
TP HCM:
08.38241917
NHẬN TIN THƯ
TIÊU ĐIỂM
Nhà văn Trầm Hương: Kiêu hãnh vì được làm đàn bà
NSƯT Quế Hằng: Phim truyền hình giúp tôi giải toả nỗi nhớ nghề
"Cuộc đời thật hoàn hảo" của một cô gái khuyết tật
NSƯT Thuý Cải: Giữ mãi nét duyên quan họ
Hoạ sĩ Trần Nhật Thăng và cuộc triển lãm chưa từng có ở Trường Sơn
Nghệ sĩ cải lương: Tuổi "xế chiều" và muôn nẻo mưu sinh
Thầy lang tiểu thuyết gia và... thi sĩ
Đạo diễn Bùi Như Lai và những vở kịch hình thể độc đáo
Giải cánh diều 2012: Cuộc đua của các đạo diễn Việt kiều?
Họa sĩ Phi Long: Bàn tay tài hoa vẽ chân dung bằng cát
NSƯT Quốc Anh: Đã nhiều năm đón giao thừa cùng mẹ
NSND Kim Chung: Sợ nhất sự chai lỳ cảm xúc
Đạo diễn, NSƯT Triệu Trung Kiên: Tin ở ngày mai
Nhà thơ Bùi Kim Anh: Lãng đãng sương mai vơi nỗi niềm
NSƯT Mai Hương: Cô Son lưu luyến thuở... vàng son
Hội chứng sex đe dọa đời sống văn hoá
Nhạc sĩ, ca sĩ khiếm thị Hà Chương: Hát để nhặt màu
Người giữ lửa cho "ngôi nhà điện ảnh"
Ca sĩ - diễn viên Thanh Thuý: Lặng lẽ đóng nhiều vai
Những thay đổi đáng mừng tại khu tưởng niệm Nam Cao
Lập nhà lưu niệm cho các nhà văn: Ngổn ngang trăm mối
Thèm một tiếng đàn mơ hoang nỗi nhớ...
NSƯT Thanh Lam: Giải trình cuộc sống bằng âm nhạc
Mong ước cuối đời của một nhà thơ khiếm thị
NSƯT Diễm Lộc: Có được thì phải có mất
Cuộc hội ngộ 40 năm của hai nghệ sĩ từng ở hai đầu chiến tuyến
NSƯT Minh Gái: Hợp với những vai diễn có số phận đặc biệt
Nhà văn Lê Lựu và "gã dở hơi"
Đi tìm dịch giả của bộ tiểu thuyết "Jăc Vantrax"
Người đẹp viết đẹp
NSƯT Vương Hà: Bao trau chuốt dồn cả vào vai diễn
NSND Mai Phương: Đã mang lấy nghiệp vào thân...
Người tự gửi thư cho mình và thú sưu tập có một không hai
Ca sĩ, nhạc sĩ Đức Chính: Cứ được mời là hát
NSND Thanh Hoa: Thanh thản tuổi xế chiều
Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Lần đầu tiên được "ngắm" thơ mình
Nhà văn Xuân Cang: Nhận diện mình qua kinh dịch
Nhà văn Nguyễn Quang Lập: Tôi vẽ bạn văn theo góc tiêng của tôi
NSƯT Thuý Mùi: Đằm thắm duyên chèo
Trọn đời một đam mê
Phía sau bức chân dung "Thầm lặng"
Làm phim về nghệ nhân hát xẩm cuối cùng của thế kỷ XX
NSND Phạm Quang Vinh: Người ẩn mình sau những thước phim
Từ "Nhẫn cỏ cho em" đến biệt danh "Vua nhạc sến"
Cùng nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Hoài Thanh "đối mặt với ma túy"
Kịch hù dọa người xem
Nghệ sĩ Hai Nhất: Từ vai kẻ phản bội đến vai trùm xã hội đen
Nhà văn Học Phi: Cố gắng để là một người già dễ chịu
Dự thảo Nghị định về hoạt động biểu diễn: Sau chặt là... thoáng
Từ một số "sự cố" trong làng văn nghệ thời gian gần đây:
Tình thật và tình đùa... trong nghệ sĩ
Nhà văn Như Bình: Viết như một sự tạ lỗi
Xử sự với tài năng trẻ: Đừng tạo áp lực bởi những tin đồn thiếu thiện chí
Hàng lèo tèo phiên chợ khó đông vui
Kỹ nghệ phát hành thơ
Mua bán kiểu lạ đời
Từ hiện tượng Uyên Linh: Bàn thêm về vấn đề khán giả
Quảng cáo trong phim: Càng lạm dụng càng phản tác dụng
Xu hướng mới của ca sĩ Việt
Nhà văn, nhà báo Phan Quang: Thương nhớ vẫn còn
Khi những sai sót cứ tiếp tục tái diễn
Tràn lan video clip ca nhạc "gợi cảm"
Cú hích mới cho sân khấu
Khi nhà văn không chịu làm...độc giả
Đạo diễn NSND Khải Hưng: Tôi giàu hơn một tỷ phú
Nhức nhối vấn nạn đạo kịch bản
Việc lộ ảnh nóng ở các nghệ sĩ trẻ: Đang là trào lưu?
Danh họa Trần Văn Cẩn: Chuyện đời lạ như chuyện nghề
Người có duyên với vai tình báo
Những bất ngờ từ Thạch Lam
Nàng thơ và tình yêu
Đại hội chi hội Nhà văn Công an lần thứ IV (2010 - 2015): Ngắn gọn và hiệu quả
NSND Đào Trọng Khánh: Bạn tốt, rượu ngon, đời nghệ sĩ...
Nghệ sĩ Dũng Nhi: Từ Năm Sài Gòn tới Bí thư tỉnh uỷ
Nỗi niềm thân phận con người
Người có duyên với vai phản diện
"Ngôi nhà" của nhà văn
NSƯT Thu Hà: Buồn vui nghiệp diễn
Lưu giữ và bảo quản phim: Khó từ nhiều phía
Đã có sự...chùn tay?
Làng giải trí thế giới: Những cuộc đấu giá kỳ quái
Lộm nhộm biển hiệu, quảng cáo
NSND Đình Quang: Vẫn lướt web mỗi ngày
Ba cuộc tình của "Bà đầm thép"
Một thú chơi dân gian...
Nghệ thuật vẽ trên cơ thể người: Vẫn chỉ là thử nghiệm?
Nhà văn Tô Hoài: Chuyện kể tuổi 90
Người bắc nhịp cầu cho sự giao lưu văn hóa
Nỗi niềm tranh lụa
Ngôi sao không cô đơn
Có một “Nhạc viện đồng quê”
Thi ca trong mùa đại lễ hội
Du xuân qua những vần thơ
Để tiếng cười là “mười thang thuốc bổ”
Xanh mãi những khúc ca xuân
Phim truyền hình Việt Nam: Loanh quanh tìm thương hiệu
Khi nghệ sĩ làm quảng cáo
Đạo diễn trẻ: Những cánh cửa rộng mở
Múa minh họa có còn là…minh họa?
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"