Không hẹn mùa côm cốm

08:30 17/01/2014

Suốt mấy năm sau đó tôi vẫn không thể nào quen được cảm giác vắng chị. Những lần đi học đội mưa về nhìn lên đồi thấy từng vạt hoa côm cốm ướt sũng là tôi lại nhớ chị đến trào nước mắt. Tôi thấy mình lạc lõng và cô đơn, thấy mình như đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi giữa chốn thị thành láo nháo và đầy cám dỗ. Những lúc ấy, tôi hận chị đã bỏ tôi mà đi. Tôi không cần tiền, tôi chỉ cần chị, có chị thôi là đủ. Rồi tôi sẽ đi làm, sẽ nuôi chị. Tôi thà chịu khổ còn hơn phải sống đối diện với nỗi cô đơn và sợ hãi của mình. Nhưng rồi không thể, tôi học cách đối diện với nó và chai lì lớn lên...

Ý kiến bạn đọc